Hiển thị các bài đăng có nhãn ông 7. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ông 7. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 30 tháng 9, 2011


Đôi khi ta run rẩy trước cơn buồn ngủ

Sợ những mộng mị quen thuộc tìm về

Đối với những kí ức ngỡ như tàn phai, ngỡ như tàn tro, ngỡ như phôi pha,

Ta vẫn không phải là đối thủ

Ta vẫn thấy mình lẫn lộn giữa thực và mê.


Ta hoảng sợ vô cùng

Khi gặp lại ác mộng của ngày hôm qua

Sống lại 24h của ngày hôm qua

Và (đã lâu rồi) cười cái cười đã cũ

Mỗi sớm mai so với những sớm mai nảo nao không có gì thay đổi

Ta đã lặp lại chính mình trong cái đơn điệu của thời gian


Ta cũ kĩ như mỗi lần đối diện trước gương

Như mỗi lần phải nghe đồng hồ báo thức

Cũ như vết thương đã lành sẹo xa xưa vậy mà thi thoảng vẫn làm ta đau nhức

Ta xót thương ta quán tính tự bao giờ...


Và, cái cũ đáng sợ nhất là khi thấy mình cũ với những câu thơ

Nơi chỉ chấp nhận những lời nói thật

Nơi mỗi điều vốn chỉ cần nói lên một lần duy nhất...

Nguyễn Bàng, Makati 07/09/2011

hiểu 1 chút, 1 chút, thì ra ông 7 cũng phải chống chọi với giấc tỉnh thức mông lung..những ngày này nhiều sự lặp lại quá, ông bải à!

Thứ Hai, 21 tháng 2, 2011

Của ông 7


Bài mới của 7. Ông ơi là ông, tôi sắp lập cái 'fæn klʌb' của ông gòi nè. Tôi đăng ký giùm mẹ tôi 1 chỗ nữa đó. Ai dô mại dô!

                             -------------------------------------------------------------------------------
                       

Nghĩ vẩn vơ khi đọc báo


Chính xác là thấy vừa thương vừa giận. 
Giận vì không biết sao người ta lại có thể làm những hành động ngớ ngẩn như là đem tiền rải tùy tiện
trong chùa, xuống ao, vắt lên cây, tọng vào họng vào tay các pho tượng...Thật lố bịch!!!

Toàn là tiền lẻ, vừa mất mĩ quan, vừa lãng phí.

Thương là vì, họ ngây thơ đến độ nghĩ rằng có thần thánh, thứ nữa là thần thánh tham ô, và tệ hơn là
thần thánh biết xài VND, và tồi tệ nhất là thần thánh nghèo đến độ sẵn sàng bị hối lộ bằng một đống
tờ 500, 1000 và 2000 đồng vứt như rác trong nhà của thần thánh - cái chùa.

Gom cái đống tiền lẻ đó cho cô nhi viện hoặc viện dưỡng lão còn hơi khó coi nữa là. Lòng thành đã bị
quy đổi thành từng đồng bạc nhỏ và hạ giá đến độ thần linh cũng chỉ đáng vài nghìn lẻ. Hỡi ôi, cứu cánh
của phật tử, đức từ bi, tui thấy ông đáng thương quá chừng chừng. Nếu có nước mắt dám ông khóc
thét vì bị tín đồ của mình chơi xỏ kiểu đó quá.

Cúng dường để tu bổ chùa, ít nhiều không phải quá quan trọng, mà cách làm mới đáng phải nói. Nhiều
người hơn tuổi ba má tui mà làm tui tức lộn ruột. Hỏi Phật, ông có buồn?

Đọc cái link này đi rồi xem tui có nói ngoa không. Đây!

                             -------------------------------------------------------------------------------
À ông ơi, đọc bài của ông liên tưởng tới 'các vị la hán chùa Tây Phương' quá.
...
Há chẳng phải đây là xứ Phật,
Mà sao ai nấy mặt đau thương?
....
Mỗi người một vẻ, mặt con người
Cuồn cuộn đau thương cháy dưới trời
Cuộc họp lạ lùng trăm vật vã
Tượng không khóc cũng đổ mồ hôi.
....

Một câu hỏi lớn. Không lời đáp
Cho đến bây giờ mặt vẫn chau.



Có thực trên đường tu đến Phật
Trần gian tìm cởi áo trầm luân
Bấy nhiêu quằn quại run lần chót
Các vị đau theo lòng chúng nhân?



Tội tượng hơ!

Thứ Năm, 13 tháng 1, 2011

Bài của 7

Bài mới của 7 nghệ sĩ nè. 

Đọc thấy buồn buồn ông ơi,. Mã Ní này bào mòn ông vaịz sao? Khác với ông Bải ngài xưa...

Ráng yêu đời mà sống, nhen ông!


Tự kiểm



Con mèo nào lại cần một miếng bim bim

Nếu không phải là con mèo công viên lang thang bới rác?

Cái vứt đi của chỗ này lại là niềm vui chỗ khác

Sự đắng ngọt ở đời, sao lại cũng tương đối như nhau?


Phận người nào lại ngủ trên băng ghế trời sao

Nếu không phải là kẻ lang thang bốn bề không nơi nương tựa?

Mẹ sinh con,

Ước mong khi lớn lên đôi vai con đủ làm một chỗ dựa

Để góp cho đời một chút bóng râm…


Nhưng đi qua công viên

Con chỉ thấy mình trong phận mèo hoang, trong phận người hoang

Con đi lang thang trên thế gian với đôi vai tàn phế

Với trái tim sứt mẻ

Ôi, làm người không dễ mẹ ơi!


Càng ngày con càng ngại nói lời yêu thương cuộc đời

Bởi con đã làm tổn thương vài tấm lòng và nhận về mình cũng đâu ngần ấy sẹo

Con mở lòng ra mà chưa kịp học cần cù bao dung để cho đi mà không cần nhận lại

Nên mỗi lần soi vào ánh mắt trẻ thơ

Con chỉ thấy sự xấu xí phía trong mình


Hôm qua hôm nọ hôm kia, con đã bắt đầu làm ngơ ánh mắt của người ăn xin

Con đã gạ gẫm bọn trẻ con nhận dùm mình chú mèo hoang bạn con nhặt được

Con bắt đầu từ chối cho đi, trong khi đã nhiều lần con ăn mày số phận

Sự chay sạn trong con làm chính con lo sợ, con buồn…


Nguyễn Bàng, Makati 1, 2011

Chủ Nhật, 2 tháng 1, 2011

Phương xa

Thơ chôm bên nhà ông 7, có xin phép đàng quàng nghe, hen ông?


Thư tết của người phương xa


Tết về, ở xa anh biết chúc em gì nhỉ?

Chiều hôm nay em có nghe nắng dịu chảy xuống vai mềm,

Có nhìn trời thấy lác đác vài bóng chim

Có lâng lâng một cơn gió cuối đông sót lại?

Tết đã ở gần rồi lắm đấy, em. 


Anh từ lâu đã thôi đếm tuổi mình bằng phong lì xì đỏ mẹ cho, bà cho ngày tất niên

Chiều nay cầm phong bao loay hoay chẳng biết tặng người nào thương mến

Tình thì gần, mà quê thì xa... Ngày tết đến

Thương những người phụ nữ ở nhà

Chắc rồi cũng sẽ thừa ra mỗi người một phong bao!


Anh biết chúc em gì đây?

Chẳng lẽ tặng em nỗi tha phương dễ lây lan làm buồn luôn cả người vẫn ở nơi chôn nhau cắt rốn?

Chẳng lẽ kể cho em đêm qua, đêm kia anh bốc lên nốc đến say mèm,

Đôi khi tự thả cửa cho mình một ngày, lấy lý do: tết đến

Thêm một tuổi rồi sao mà thấy mình cả ..nông nổi cũng thêm!


Em à,

Anh kể em nghe để em biết rằng mình đang hạnh phúc

Để biết có những điều khi ở quá gần ta không biết nó giá trị đến đâu:

Bữa cơm chiều với gia đình và một khoảng sân sau lũ trẻ con quần nhau chí chóe

Nhàu nhỉ cả một tuổi thơ vùi trong mùi không khí thơm thơm không định nghĩa nổi mùi gì

Và nồi bánh chưng nồng nàn mùi lá, mùi nếp hân hoan trở mình trên bếp lửa

Những câu chuyện đời xưa của bác, của ông cũng vụt thành những cổ tích diệu kỳ...


Ôi tất cả những điều đó, anh chúc em đến mười năm sau vẫn còn giữ được

Để mỗi xuân về,

Em không phải làm một cánh thiên di...

Nguyễn Bàng - Makati 2009

Thứ Sáu, 27 tháng 8, 2010

Độc quyền

Được sự đồng ý của 7 Viễn, sẽ chỉ cho phép đăng thơ của hắn ta trên nhà của mền (ôi tham). Tức là sẽ không cho phép chính thức ai khác, trừ khi người đó tự ý copy không xin phép, hổng tính.
Tui vẫn mong là, sau này cái nhà của tui có 1 phòng khách (là phòng dành cho khách á), để khi có ai rảnh ghé chơi thì vô tư đi. Cho nên nhà ảo của tui (blog này) sẽ có sẵn 1 phòng dành riêng cho 7 Viễn (labels). Ông sướng nhé, được em ưu tiên.
Bài này hắn làm cách đây vài ngày, thích.


Ngày cô hồn
(nhân đọc Vnexpress)
Ngày cô hồn, cô hồn có vui không?
Ở bên kia có nghe mùi nhang khói
Cả năm lang thang hơn 300 ngày đói
Chắc gì ngày rằm tháng bảy đã no đâu
Quý cái tình người sống – chết cho nhau
Miếng bánh, đồng tiền mẹ tôi đem khấn
Nhìn đồ lễ nghèo, đám trẻ con háo hức
Hiển hiện tuổi thơ, tôi cũng một cô hồn
Những em bé nghèo vất vưởng xó đường
Những cô nhi không kịp chào thế giới
Những linh hồn không nơi kí gửi
Nào về đây đi, dù tưởng niệm đơn sơ
Để ít nhất một ngày trong năm không bơ vơ…
Tháng cô hồn người sống có buồn không?
Trang báo viết nhiều người đợi lễ
Những đôi mắt nặng áo cơm đến vậy
Biết hơn 300 trong ngày trong năm kia ra sao?
Tôi thấy có nhiều người lớn tranh nhau
Không phải với niềm vui lũ cô hồn tôi ngày trước
Họ chờ đợi một miếng ăn có thật
Ôi ngày cô hồn, người sống giống người âm
Tôi thương đất nước mình vất vả mấy nghìn năm
Khi cần cho, có cả cho xương máu
Nhận đã khó, cách cho càng khó
Đâu thể như cầm của vứt mặt người
Tháng cô hồn nghĩ đau những phận đời…
À, đã ăn mừng ngày thêm chữ Rờ vòng vào việc rinh bài 7 Viễn chỗ khác bằng 1 bữa cơm Việt tại 2706. Ngồi ăn chung với kẻ gian(ai biểu tên Giang, hứng lên tui gọi bằng kẻ cho thành kẻ gian ráng chịu)