Hiển thị các bài đăng có nhãn IOFC. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn IOFC. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 13 tháng 12, 2011

chận nghi

Hôm nay chợt nghĩ đến chị. Lần vừa rồi gặp lại chị sau 2 năm chị ko 1 chút thay đổi, ko 1 chút nào cả. Con người ta có thể y chang như 3 năm trước chăng? Em nghĩ về chị, như nghĩ về những ngày trước, không có dấu tích thời gian…ngày…tháng…năm.


Chị giờ hài lòng với cuộc sống của 1 người săn sóc-điều hành các em ở Koto, chắc thế, vì có bao giờ thấy chị than phiền về cuộc sống hiện tại đâu nhỉ? F.I.C ngày trước là 1 quãng đời chị sống cho chị chứ, đúng không, chị sống cho chị chứ. Chả hiểu sao câu trả lời của chị nó quan trọng với em đến thế. Vì em nhận từ nhóm quá nhiều và giờ đang nhìn hắn sống lắt lay, mình thì khoanh tay nửa muốn bước vào nửa nhận ra hình như nó giảm bớt lôi cuốn của ngày xưa

Chị giờ xa nhóm, vì có 1 quãng sống khác thôi, không gì cả, vẫn là sống cho chị và cho 1 cộng đồng, chỉ là đây là 1 cộng đồng khác thôi. Cuộc sống của chị giờ nhẹ nhàng yên ắng hơn, khu thịnh vượng khác hẳn với những ồn ào của tân bình, phú nhuận, chỉ 10 phút đến sở làm save chọ chị biết bao kẹt đường, khói xe, cuộc sống bao bọc bởi cây xanh, sự yên bình, tất cả khác xa những ngày hết người này kẻ nọ ghé.qua.thăm.hỏi.nghỉ.ngơi.ngủ.ăn.uống.quiet.time.cười.nói.giỡn.viết.lách.học.hành.chia.sẻ.bàn.bạc.ngại.ngùng trong community house bên hoàng hoa thám(sau này tún có nỗ lực biến hắn thành 1 cái tên thuần việt là ngôi nhà chung nhưng mọi người vẫn khó từ bỏ 1 thói quen)


***


Tôi sợ những con người không có câu chuyện kể. Ai cũng cần có ít nhất 1 câu chuyện về mình, 1 life story đằng sau (kể cả những chiếc giày, nhỉ), tôi muốn nghe câu chuyện của họ, kể cả thảm thương đau buồn, kể cả giản dị không nhiều tình tiết, nhưng cần có 1 câu chuyện để kể. Hồi đó…


***


Quy tắc xã hội, đúng, con người đang công khai (hoặc ngấm ngầm) rượt theo những thứ đó, cho đến ngày hể hả vẫy tay chào đồng loại miệng nhỏ dãi và mắt ngước nhìn mình với cặp mắt ngưỡng mộ. Đó hay đây, mọi người đang tranh thủ có được cảm tình của những sinh vật di chuyển trong xã hội loài người.

Thứ Hai, 7 tháng 2, 2011

For N. and K.

Today I read an article about my 2 friends in the AFL team, and I can realize changes in their faces. To be sure that they are giving a lot for the community. Regardless which community it is, as long as it is GIVING (sharing is caring). Only by doing that, you feel fulfill  (or be filled fully). I also know that you become humble. I am telling the truth, I read it on your faces. You must face many chanllenges, have hard time, and you will grown up, you change.

This Tet you could not celebrate the festival with your dear ones (neither do I) However you experience other special things. Spend the New Year Eve with international friends in a land far-a-way.

Wish AFL gives you treasurable moment.

And I still feed the dream to be an AFL-er someday.

Water for the thirsty land, cool water, cool water....