Hiển thị các bài đăng có nhãn bạn ta. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn bạn ta. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 24 tháng 5, 2011

em Diện

đọc đâu đó có câu so sánh "người dân miền núi cứ sống thật thà chân chất như cỏ như cây", nhìn em Diện, tui lại nhớ về câu nói đó.
hông có dịp gì đặc biết về em ấy cho entry bữa nay, chỉ là muốn viết vài chữ "cho những người tui thương yêu"
biết em qua CVD4 (thựt ngử chiêng nghành), nhớ câu chuyện chia sẻ về 1 sự thật-sự giả đã trải qua của em.
gần đây, thân với em hơn, thấy em sống đúng như câu bác M. Ghandi nói "my life is my message"

em dặn tôi không được coi thường bất cứ người nào, già trẻ lớn bé, sĩ nông công thương, giàu nghèo hèn sang, châu Phi dân Á...
em chỉ tôi cười hềnh hệch ngây ngô, bỏ qua mọi định kiến,
em khiến tôi nói thẳng tuồn tuột mọi suy nghĩ cảm nhận của mình,
em giúp tôi rũ bỏ mọi ganh đua tranh giành cho bước thảnh thơi,
em kể cho tôi nghe câu nói trong "the reader" mà em thích nhất, luật lệ là do người nắm quyền lực đặt ra phục vụ cho lợi ích tầng lớp bọn họ, chứ chưa chắc đúng với đạo đức. (ủa, câu này tui học trong Pháp luật đại cương rồi mà ta, sao như mới vậy ta)

thấy ta trân trọng em đến mức nào chưa? cho nên...nhớ trả ta 300peso nha em...

chú thích: tỏ lòng mến mộ, ta trưng ảnh nội em

Thứ Hai, 31 tháng 1, 2011

Ngày cuối năm

! làm ca đêm và 2 ngày off tách rời, không có đủ khoảng lùi cần thiết để phủi chút bụi cho 'nhả ảo'.


! chị cứng rắn, nóng tính, sửng cồ và hay đứng dậy thẳng thừng cho những thứ chị coi là không đúng. chị gánh thêm 'vai tròn bất đắc dĩ' che chở cho mấy đứa em không họ hàng thân thích; ấm ức, tụi nhóc mon men tìm đến nhà chị tỉ tê; đói bụng, rón rén hỏi chị có muốn ăn gì không; thấy cái gì đẹp, chị thành "mục tiêu" chia sớt lòng quan tâm thật đầy mà không có nhiều người trao đi nơi đất khách. 
"sao chị sợ những người như vậy lắm v.", nhưng khi nghe chị nói câu này, tui nhìn trong mắt chị và thấy 1 góc khác. Cho đến tận cùng, chị cũng là phụ nữ thôi, cũng đôi khi ngơ ngác nhìn cuộc đời, nhìn mọi người và muốn trốn vào một-góc-không-ai...mà tui thấy chị cũng vướng 2 chữ đa đoan...tình riêng bỏ chợ, tình người lý lơi...


! rất không thích những suy nghĩ tiêu cực hay than thở, nên khi bắt gặp những suy nghĩ đó sắp xuất hiện, tui lại chạy xa để quên nó đi bằng những trò tiêu khiển, báo lá cải, tin tức sao, phim ảnh, dường như tui đang xa mình hơn...


! câu thơ của 7 nghệ sĩ cứ đeo bám tui suốt "con thấy mình trong phận mèo hoang trong phận người hoang, lang thang trên thế gian với đôi vai tàn phế". Tui vừa đồng cảm với ông, vừa không hiểu gì ông cả. Có lúc tui cũng thấy mình giống ông thôi, 16 năm đầu với cha mẹ, sau đó rong ruổi những phương trời 1 mình không người thân bên cạnh; có lúc tui thấy mình vô lý, ba mẹ đó, em gái đó, cậu dì đó, sao dám nhìn mình như phận người hoang???


! vẫn đang loay hoay với mục tiêu " taking ownership of your emotion"


... và hôm nay là 28 tết

Thứ Sáu, 27 tháng 8, 2010

Có ghét ai không?

(ghét nhau buổi sáng)

(buổi chiều thương nhau)

** Bạn có ghét ai không?
** Có, mình đang rất ghét...

Bất ngờ vì câu trả lời của bạn. Tui đặt câu hỏi thình lình trong 1 cuộc nói chuyện cà rỡn như vậy, ý mong nhận được câu trả lời có hay không (chứ không phải vì tò mò lấy thông tin bạn ghét ai tại sao chuyện gì đã xảy ra diễn biến như thế nào giờ còn ghét không...) Vậy mà bạn trả lời trực diện, không suy nghĩ và rõ ràng. 



Chữ đang của bạn, nghe nhẹ nhàng và buồn cười làm sao (dù chuyện người đó làm cho bạn ghét có tầm lãnh thổ toàn cầu, literally). Mình hay chọc bạn nói tiếng Việt chưa trôi chảy (mặc dù viết tiếng Việt rất hay). Hiếm có câu nói nào của bạn không chứa đựng ít nhất 1 từ tiếng Anh (không hề có ý chế giễu hay mỉa mai đâu nhé). Trong câu trả lời này, mình biết bạn đang suy nghĩ trong cấu trúc Anh ngữ phải không. Bạn hàm ý cái ghét người đó ở thì hiện tại tiếp diễn, mà thì này dùng để chỉ 1 hành động diễn ra trong 1 thời điểm nào đó mà thôi. Bạn ghét, rồi bạn hết ghét. Giống như câu ví dụ hồi trước cô tui dạy trong bài Cách dùng thì : 'Tôi đến khi cô ấy đang xem ti vi'. Ờ, người ta xem ti vi nửa tiếng, 1 tiếng, nhiều lắm là nửa ngày, rồi thôi, chớ có ai coi ti vi suốt cả đời người. Khi người ta ghét ai, người ta hay nghĩ, suốt đời này mình sẽ không bao giờ gặp mặt hay nói chuyện với nó, thề không đội trời chung...Còn bạn ghét 1 người ngắn như người ta coi ti vi, vậy thôi!

Bạn chia sẻ là, thực ra cuộc sống đơn giản lắm, nhưng mà người ta cứ làm khổ nhau. Ngay cả cánh hoa kia cũng khổ, mà nó không bết nó khổ đó thôi. Bạn nói cuộc sống ngắn ngủi và con người thật là tầm thường, sao người ta không yêu thương nhau nhiều hơn mà cứ làm khổ nhau (nói những câu này, bạn làm tui nhớ lần bạn chia sẻ với mọi người, ước mơ của bạn là mặc áo thầy tu đi lả lướt)


Khi bạn trả lời có cho câu hỏi ghét ai không của tui, tui chỉ nói, bồ tát như bạn mà cũng ghét người khác nữa sao. Tui nói thiệt, trong tui bạn lớn lắm.


Thì vậy, tui không ngờ bạn cũng có những cái "quánh đờ" như tui- hổng tin coi bài này. Lúc đó, như tui đã nói, là tui nghĩ ngay đến câu trả lời của nghệ sĩ Thành Lộc trong 1 bài phỏng vấn. "Nếu có kiếp sau, tôi muốn làm kiếp không nhân ảnh chứ sống kiếp người sao nhiều tục lụy trần ai" Kiếp không mặt mũi tay chưn hình hài,có thể là 1 hình bóng, 1 làn gió, 1 áng mây, 1 con ma...


(À, nếu đọc được những dòng này thì email cho tui mấy thắc mắc trong ngoặc đơn đầu tiên nghen, hê hê)

Thứ Sáu, 20 tháng 8, 2010

Nhẹ nhàng

Cùng dạo vòng quanh phố thị đèn vàng giờ khuya vắng.
Ngồi trước biển nghe sóng vỗ rì rào. Nằm trên cát ngắm trăng sao.
Chạy xe qua những con đường không biết đã qua lại bao lần, nhưng vẫn thích thú khi đi với thằng bạn tâm giao.
Nhẹ nhàng và bình yên!

Thứ Hai, 12 tháng 7, 2010

Cường.

Mã Ní nghe tin đồn Cường có bồ.
Ời, vui cho bạn là đúng chớ, mà sao lòng tui ngùi ngùi vầy ta.
Vậy là từ nay bạn có người ngồi sau chiếc Wave Alpha đỏ.
Vậy là từ nay có người nhắc bạn đừng hút thuốc nữa để hại phổi lắm.
Vậy là từ nay có thêm 1 "thằng bạn đang ngồi uống sinh tố chung" khi ba mẹ bạn gọi hỏi bạn đang ở đâu.
Mà cũng là từ nay tui không còn "độc quyền" bạn nữa.
Khi buồn, tui sẽ không nhắn tin cho bạn đầu tiên, về quê, tui không dám gọi để bạn ra đón buổi khuya (mà có lần bạn chờ tui suốt từ 2-5 giờ sáng, tui nhớ bạn nói, bạn sẽ ngồi chờ đua với trăng, coi trăng lặn trước hay bạn bỏ cuộc trước, cuối cùng bạn đã thắng). Tui sẽ không dám dành chỗ ngồi yên sau xe bạn những giờ tan sở "làm ra qua chở tao đi ăn bánh xèo dưới biển nghen".
Ời, giờ có ai chở tui đi uống sinh tố ngồi hóng mát dưới đường Trung Tâm.
Ời, giờ có ai chở tui vòng 5,6 vòng bùng binh "cho có kỉ niệm"
Ời, giờ có ai đủ thân tình cho tui kể những chuyện tui "say nắng"
Mà thôi, tui lảm nhảm quá. Tui nhớ bạn và mong bạn vui, thiệt!