Hiển thị các bài đăng có nhãn chuyện cũ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn chuyện cũ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 21 tháng 5, 2011

dai

có một câu chuyện lâu rồi, mới kể ra đây, cho nó quên.


năm 12 tuổi, trên xe về nhà ngoại, buồn tình không biết làm gì, tui lấy cái gì đó ra đọc (chẳng nhớ là sách, báo, hay miếng giấy gói bánh mì). Mẹ quay qua, nhắc "trên xe tối thui mà đọc, làm như hay chữ lắm!"
tui sững, ngơ ngác, mẹ tui nói sao? hay chữ là gì? thích đọc thiệt mà, hay chữ để làm chi? mẹ nuôi tui từ nhỏ tới lớn, biết tui lúc nào cũng thích chữ mà, thích đọc, đọc thứ gì cũng được mà, sao nói tui khoe chữ vại?
từ đó, ai chê tui sao đọc sách nhiều mần chi hay chỉ chỏ con nhỏ làm bộ hay chữ, là mắt tui mờ đi 2, 3 chút...
chời công nhận, con nhỏ tui thù dai thiệt!


(đang trôi theo con chữ, nhơ nhớ lơ mơ và hít hà mùi hương xoài chín quyện trong đêm)