Hiển thị các bài đăng có nhãn who leaves a footprint. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn who leaves a footprint. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 5 tháng 6, 2011

Thầy bà

(thầy bà là từ mẹ hay dùng).

Hồi xưa giờ không ấn tượng đặt biệt với thầy cô nào hết, tự nhiên bữa nay kể chuyện 1 ông thầy không nhớ tên.

Học thầy 1 học kì môn tiếng Anh năm I. Hồi đó ở tuốt quận 7, học tuốt Thủ Đức. Tiết của thầy bắt đầu lúc 7 giờ 15 sáng. 5 giờ 30 là mắt nhắm mắt mở chuẩn bị rồi chạy xe từ quận 7 ra công viên Lê Văn Tám, xong ngồi bus ra tới ngoải. Đi bộ khoảng 1.5km tới trường. Sáng sớm là giờ tui hoạt động kém hiệu quả nhất. Vậy mà phải lọt chọt đi học.

Về thầy, thầy trẻ, còn trẻ măng, chắc mới ra trường 2-3 năm, khoảng bằng tui bi giờ. Thầy dạy môn writing.
Mừ cái lớp ta nói nó chán! Thì môn writing, ngữ pháp, viết, rồi trò sửa, thầy sửa.
Mừ sinh viên ta nói nó ngán! Sáng sớm có đứa chưa kịp ăn sáng, tối qua có đứa làm bài (hay coi phin) tới khuya.
Mừ ta nói ông thầy cũng xìu! Sanh viên gì mà ngồi nghe với ghi không à (thì mấy môn kia sao môn này zậy)

Có bữa thầy cho bài viết đề tài gì đó (quên), có bạn gì Anh đó (quên) xung phong "chưng" bài. Bạn mở đầu bằng "home sweet home". Thầy mới nói là bạn viết zậy là sai, không ai bắt đầu bằng 1 ngữ như vậy cho 1 đoạn văn hết, sai ngữ pháp rồi cà. Bạn nói lại là không có sai. Thầy lại nói , không, sai mà. Bạn kết 1 câu là: thầy cứ viết như vầy đi, người nước ngoài sẽ hiểu. Ừ, thì thầy dạy tiếng anh nhưng mà là người Dịt thôi. Tụi tui biết bạn đó học trung tâm tiếng anh (nhiều tiền) của người nước ngoài dạy, mà cũng hỏng biết viết dậy thì có đúng hông nữa.

Nghe xong câu này, tui thấy mắt thầy đờ đi 1 chút. Thầy không cãi tiếp nữa, không bàn tiếp nữa.
Chuyện có vậy thôi.
Nhưng mà lâu lâu tui lại nhớ cái dáng lầm lũi của thầy trong suốt học kì và khuôn mặt lặng đi của thầy trong khoảnh khắc đó.

hông biết lúc đó thầy nghĩ gì? hông biết trong những ngày đi dạy cho lớp tui, có bao giờ thầy có ý định "mất dạy"? hông biết nếu có, thì điều gì níu kéo thầy? lương giảng viên mới ra trường chắc ít, chỗ dạy thì xa, sanh diên thì xìu,

như tui, cũng đang tự"quánh cái đờ" hông biết đang có gì níu kéo? nên cầm tiếp hay nên để xuống?
(viết để quên)

Thứ Bảy, 18 tháng 12, 2010

Anh Nhiệm


Đánh cầu dáng phải vững, tay cầm vợt không lỏng lẽo, đánh ngay trọng tâm ( 7 nghệ sĩ dặn). Còn con người ta, biết con người ta vững nhất là lúc nào không, là khi trong mình đầy tình yêu thương. Thương cha mẹ, thương bạn bè, thương đồng nghiệp, thương thương thương...

Tui may mắn được làm chung với anh Nhiệm cho món Digital Marketing (và không may mắn là chỉ làm được với ảnh trong 1 thời gian ngắn). Điều đọng lại lâu nhứt, sâu nhứt trong tui về ảnh là thái độ với nghề. Ảnh là giám đốc, mà không bao giờ đứng trên danh xưng đó. Khi nào chỉ bảo tui điều gì, câu ảnh hay dùng là, Như anh làm chăm sóc khách hàng hơn 10 năm nay...Vì xưa giờ anh chỉ làm về chăm sóc khách hàng, nên anh có kinh nghiệm là...Mình làm nghề chăm sóc khách hàng, mình nên...
Chăm sóc khách hàng với ảnh như 1 đạo giáo mà ảnh là tín đồ thiệt ngoan. Khi người ta yêu nghề, không gì làm con người ta chùng bước. Khi người ta được đặt vừa chỗ,  dường như người ta lớn tầm hơn. Thật thích (và chút ngưỡng mộ) cho cách nói này, vì chăm sóc khách hàng đúng là bản chất nghề của ảnh (dù toàn khách hàng bỏ sĩ, mấy công ty bự ự ự). Chức giám đốc giống như món đồ đẹp, lâu lâu hứng chí cầm lên coi, phủi cho bớt bụi rồi bỏ xuống làm tiếp.

(định chưng hình của ảnh lên minh quạ nhưng mà chưa xin phép ảnh nên thôi, để lại cái tên thôi hén, sếp mình ngày xưa nà: Phạm Hòang Thái Nhiệm)

Thứ Ba, 12 tháng 10, 2010

Nàng

(Please enter Password to view this entry)
Tui dới nàng, 2 đứa nghiện yêu nhau, tha thiết từ đây, cho tới ngày bạc đầu...
Ủa lộn qua nhạc sến rùi.
Bữa giờ nghĩ tới Nàng miết, nghĩ miết. Khuôn mặt Nàng chập chờn trong giấc ngủ, trong giấc thức, everywhere and all the time.
Ai biểu sinh ra có số làm sếp chi vậy không biết nữa, born to lead đúng là nàng đó.
Bao nhiêu đêm về confess với Nàng là Nàng ơi đáng ra hôm nay tui có thể làm tốt hơn cái này cái này,
nhiều lần thấy Nàng bực mình mệt mỏi mà áy náy ghê.
Hay tự hỏi không biết làm sao Nàng manage được bao nhiêu đó thứ, mà thứ nào cũng chu toàn, từ chuyện con kiến tới con voi, từ hệ thống cho tới đặt bữa ăn, từ dự án cho tới chuyện bố trí văn phòng, từ tuyển nhân lực cho tới ngày nghĩ phép từng người. Ui thương Nàng!
Huâi, ngày mai sẽ nhìn Nàng với ánh mắt thương yêu.
Nàng đi qua đời tui! thiệt là duyên may cho đời tui quá, nàng Phấn ơi!
(sao không nhập password mà bôi đen lên đọc dị chaaaa???)