Thứ Tư, 20 tháng 6, 2012

tháng 6

blog chỉ vào được dashboard, nhưng vẫn chày cối viết, dù không xem được, facebook nó có cái hay, là mỗi lần mở note lên định tuôn chữ ra thì y như rằng mất hứng, hay thật.
dạo này cái câu hỏi sống để mần gì không có xứt hiệng nữa, mà thay vào đó là 1 câu khác, rồi cuối cùng thì, sống có khó không?
lắm lúc cứ như 1 game chơi, ăn điểm, thêm máu, bất ngờ gặp điểm thưởng x2, x3.... để qua level khác, là thêm vài triệu, vài chục triệu, là lấy được điểmm cộng trong mắt ông này bà nọ, là sắm cái điện thoại xịn, đồ công nghệ mới, là 1 chuyến du hí đó đây rồi up ảnh lên mạng xã hội, hoho...
lắm lúc sao mà nó khó khăn thế, phải khôn khéo, phải nhìn ra thực sự đằng sau tất cả những thứ ấy là 1 set bài trí công phu và tinh tế, là đằng sau 1 câu nói là cả 1 câu chuyện, đằng sau 1 cái chớp mắt là 1 suy nghĩ đã được cân nhắc bao lần
2 kim chỉ nam lặp đi lặp lại cho newcomer là cần thể hiện cứ từ từ, kiên nhẫn, rồi khắc có việc :))



Thứ Năm, 7 tháng 6, 2012

? ! ?

xã hội như 1 cái lưới mắt cáo mà đường nào cũng dính, và sợ bị dính,
bẫy cả ruồi và ong, mặc kệ chúng lợi-hại ra sao
cứ ậm ừ mình thế nào nhỉ,
sống quyết liệt cho chúng chửi chơi,
hay,
khôn khéo cho đúng mực ngoan hiền,

Thứ Tư, 6 tháng 6, 2012

float - ING

khi đất nước tôi thanh bình, tôi sẽ đi thăm
....
hà nội, vô trung, sài gòn, vô nam
...
tôi sẽ đi không ngừng
...
đất nước thanh bình rồi,
nước ngoài cũng về rồi,
tiền cũng có rồi,
mà còn chờ gì,


niềm thích ấy thỉnh thoảng bay qua,chấp chới phất phới, 
đi, đi ,đi (bắt chước nhảy, nhảy, nhảy)
đi chỗ nào mình muốn, 
ngừng chỗ nào mình thích,
mà lúc hứng chí mình đòi bỏ hết sống đời tiêu dao,


xem cảnh đẹp,
trò chuyện cùng người,
thành thị, thôn quê,
nông dân, tri thức, rởm đời,
mình không đánh giá ai, 
mình không cần viết bài thu hoạch,
mình đi, mình nhìn, mình thấy,
những con đường, những bãi biển, những cánh đồng,


ối cô nàng tiểu thuyết
bốp, quay lại với màn hình đi thôi

Thứ Bảy, 2 tháng 6, 2012

sài gòn

(clip Sáng chủ nhật với Chi của Youtuber Hiepsaigon)

Sài gòn có 1 lúc đã là niềm mơ ước, giờ không còn nữa. Nhưng vẫn giành cho hắn rất nhiều mơ mộng và tình cảm.

Thứ Năm, 10 tháng 5, 2012

chả có nội dung

. cần những gì thực chất, nhưng những thứ phù phiếm cũng cần thiết chả kém.
. 5 ngày nay trong đầu có mỗi chữ deadline, và lao đầu như 1 con ngốc, bài học ở đây là gì? phương pháp, khổ nổi có làm thì mới tìm ra con phương thằng pháp í. chặc lưỡi, lần sau vậy, everything takes time mà.
. sống đúng cảm xúc thì gọi là ngu ngốc hay can đảm nhỉ?
 . nhớ câu của anh Gỗ Mun "đàn kiến bò qua phần còn lại của ngày", còn tớ bò qua những phần của đời..người (chẳng lẽ đời thực vật ???)
. à, chúc mừng ông 7 đạt giải nhứt "Bút mới" nhé! cho bài về post đêeeeeeee

Thứ Hai, 7 tháng 5, 2012

Tình hình là ...(tuần 2 tháng 5)

. đầu óc đang rất lan man và hoang mang, ko gom lại 1 nhúm được.
. đã qua deadline và còn 6 trang dày đặc chữ và từ kỹ thuật của 1 hệ thống mình chưa bao giờ biết nó có tồn tại trên đời.
. đã dốt mà đầu óc còn mù đặc cả buổi chiều, mụ mị cả. nhưng mừ 4-cô-gái-tóc-ko-vàng-hoe-chuyện-đ*'*-gì-vậy-? đã kéo tớ dậy.
. nhưng giờ thì vẫn chưa đụng tới 6 ấy ấy
. về đây thấy mình làm được ít việc hẳn, thời gian cứ như chạy trốn í. nhõn 24 tiếng là thía nào.
. newbie again và đang quà-nhặp dô dăng-quá của công ty mới
. lại set up mọi thứ từ đâu, lần nữa
. và đang nghe 'Tình ơi' của QB, chú này cái gì cũng phải đẹp hết mới được hay sao á? (có sáo rỗng hong? )

Về ta nối lại tơ tóc xưa
Rồi ta có tình ta đón đưa
Và em sẽ gần ta chút nữa tình ơi
Vì ta sẽ cần em suốt đời



Chủ Nhật, 18 tháng 12, 2011

màu trắng

vô lý thiệt, trong 1 cái tách tay,  thấy mọi thứ bỗng dưng vô nghĩa, in a split second.
không gì hết, youtube, không! self-study, không! read something, không! người thân, không phải là bản thân!bạn bè, sẽ không giúp được gì đâu! thế thì thứ gì nhỉ, thứ gì đấy.
không biết những con người khác có khi nào thấy như này không, thiệt tình
y như con người ta (không phải tui, chưa phải tui) trong những tháng ngày sống sẽ có những khoảnh khắc tự nhiên muốn nhảy xuống từ 1 tòa cao ốc, không vì buồn, không vì giận, không vì đau khổ mất mát chia ly, chẳng vì gì cả, vì muốn nhảy xuống thôi, nhảy xuống 1 cái rồi thôi, vẽ ra làm gì cái hệ lụy sau đó, nát bấy, khóc than, nhớ nhung và quên lãng!
y như con người nào đó trong căn phòng yên tĩnh thế này, tự nhiên thấy mọi thứ hồ như vô nghĩa cả. 
in a split second!

Thứ Ba, 13 tháng 12, 2011

Banaue (1)

Quyết định đi Batad 1 cách chóng vánh, 3 thằng í ới gọi nhau lên đường. Mò mẫm qua 2 bus ride và 1 taxi ride, cuối cùng tụi nó cũng đến được trạm xe cần đến. Victory Liner, vé xe là 500peso/ thằng. Trên xe lạnh khủng khiếp, ngồi trước nó là 1 couple người Israel trang bị đầy đủ chăn ra gối đệm chuẩn bị tư thế ngủ thoải mái nhất cho chuyến xe đêm từ khi xe chưa lăn bánh. Xe chạy… các  hành khách bắt đầu gà gật, nó im lặng, quái lạ, cảnh tượng nó mặc 1 cái áo đen ngồi xếp bằng cạnh cửa sổ trên 1 chuyến xe đò, xung quanh là những người nói 1 thứ tiếng xa lạ, nó đã trải qua như thế này ở đâu rồi ấy nhỉ. Nhạc scorpions vẫn gầm gừ trong lúc xe lướt qua những khoảng không tối mù...walking down the street distant memories...wise man said just walk this way... to the dawn of the light...i closed my eyes....all we are just dust in the wind. Đâu đó nghe ông già Do Thái chửi đổng “stop your f**king noise and it ‘s f**king cold out here"

Đến nơi khoảng 5h30 sáng, 1 chiếc Jeepy của phòng du lịch địa phương trờ tới chở những hành khách còn ngái ngủ từ Manila về thị tứ Banaue. Quán Nhân Dân (Peope’s restaurant) được chọn. Nghe Nhân Dân cho nó rẻ chăng, các du khách khác (có đến ½ là Hàn Xẻng) lần lượt tản đi hết theo hành trình định trước của họ. Còn tụi tui quyết định lưu lại thị tứ nhỏ bé yên bình này nghỉ ngơi 1 ngày. Giờ mình đi tìm hiểu giá cả, phương tiện,.. cho 2 ngày tới ở đây.


Rảo bước qua con đường chính trong làng tìm 1 hostel / lodge / inn phù hợp (con nhà nghèo khổ thế). Tụi tui chấm 1 căn nhà trên ngọn đồi cao. Vào nhà hỏi thì con gái bà cho hay việc này do mẹ cô quyết định và bà đi lễ nhà thờ 11 giờ trưa mới trở về. Ờ, đến giáo đường sáng chúa nhật chắc hẳn là 1 hoạt động được trông đợi cả tuần trong ngôi làng thanh bình này. Chợt liên tưởng đến bộ phim Ngồi nhà nhỏ trên thảo nguyên. Okay, we’ll come back after the mass.

Gặp cô bé này trên đường đi dòng dòng trên các con đường nhỏ (giống con nít việt nam y chang hen)

Gặp bảng thông báo này trước 1 trường học, từ đó về sau đi đâu cũng ngơ ngáo đề phòng bất cứ chiếc xe nào màu trắng hay xanh. Hức, vấn đề là, xe tải ở đây chỉ có 2 màu: trắng và xanh @@



chận nghi

Hôm nay chợt nghĩ đến chị. Lần vừa rồi gặp lại chị sau 2 năm chị ko 1 chút thay đổi, ko 1 chút nào cả. Con người ta có thể y chang như 3 năm trước chăng? Em nghĩ về chị, như nghĩ về những ngày trước, không có dấu tích thời gian…ngày…tháng…năm.


Chị giờ hài lòng với cuộc sống của 1 người săn sóc-điều hành các em ở Koto, chắc thế, vì có bao giờ thấy chị than phiền về cuộc sống hiện tại đâu nhỉ? F.I.C ngày trước là 1 quãng đời chị sống cho chị chứ, đúng không, chị sống cho chị chứ. Chả hiểu sao câu trả lời của chị nó quan trọng với em đến thế. Vì em nhận từ nhóm quá nhiều và giờ đang nhìn hắn sống lắt lay, mình thì khoanh tay nửa muốn bước vào nửa nhận ra hình như nó giảm bớt lôi cuốn của ngày xưa

Chị giờ xa nhóm, vì có 1 quãng sống khác thôi, không gì cả, vẫn là sống cho chị và cho 1 cộng đồng, chỉ là đây là 1 cộng đồng khác thôi. Cuộc sống của chị giờ nhẹ nhàng yên ắng hơn, khu thịnh vượng khác hẳn với những ồn ào của tân bình, phú nhuận, chỉ 10 phút đến sở làm save chọ chị biết bao kẹt đường, khói xe, cuộc sống bao bọc bởi cây xanh, sự yên bình, tất cả khác xa những ngày hết người này kẻ nọ ghé.qua.thăm.hỏi.nghỉ.ngơi.ngủ.ăn.uống.quiet.time.cười.nói.giỡn.viết.lách.học.hành.chia.sẻ.bàn.bạc.ngại.ngùng trong community house bên hoàng hoa thám(sau này tún có nỗ lực biến hắn thành 1 cái tên thuần việt là ngôi nhà chung nhưng mọi người vẫn khó từ bỏ 1 thói quen)


***


Tôi sợ những con người không có câu chuyện kể. Ai cũng cần có ít nhất 1 câu chuyện về mình, 1 life story đằng sau (kể cả những chiếc giày, nhỉ), tôi muốn nghe câu chuyện của họ, kể cả thảm thương đau buồn, kể cả giản dị không nhiều tình tiết, nhưng cần có 1 câu chuyện để kể. Hồi đó…


***


Quy tắc xã hội, đúng, con người đang công khai (hoặc ngấm ngầm) rượt theo những thứ đó, cho đến ngày hể hả vẫy tay chào đồng loại miệng nhỏ dãi và mắt ngước nhìn mình với cặp mắt ngưỡng mộ. Đó hay đây, mọi người đang tranh thủ có được cảm tình của những sinh vật di chuyển trong xã hội loài người.

Tức

Hôm nay đọc trên báo 1 tin làm mình tức thiệt. Tít là "11 trẻ đẻ thuê được đoàn tụ cùng gia đình". Làm mình mừng mừng. 14 cô gái trẻ, nghèo, miền Tây bị dụ qua Thái Lan đẻ mướn cho tụi Đài Loan nhà giàu. Tới khi thai lớn lại thấy thương đứa con trong bụng không muốn đưa người ta nữa. Mình tưởng phá được đường dây đưa được về Việt Nam thì cho họ được nuôi con, mình tưởng "đoàn  tụ gia đình" là con được nằm trong vòng tay mẹ, bú sữa mẹ, để mẹ thương yêu, dạy dỗ, dù là mẹ nghèo. 1 ông cha già có đứa con gái trong nhóm đẻ thuê còn được kể thế này  "Theo ông Bảy, dù có nghèo đến đâu đi nữa nhưng nếu con gái ông mang bầu về quê thì ông vẫn sẽ bảo bọc đứa bé. "Khi nó sinh ra, tôi sẽ đặt tên cháu là Long Điền quê mẹ và nhất quyết không cho ai bắt cháu ngoại của tôi mang đi đâu cả", ông Bảy nói.

Ai ngờ mấy ông trên thương thảo kiểu gì mà đưa hết 11 đứa nhỏ về Đài Loan. Còn bày đặt kết bài "Nhìn gương mặt rạng ngời hạnh phúc của những ông bố bà mẹ ngày được bế đứa con trở về Đài Loan sum họp thật khó tả và vô cùng cảm động", đại diện văn phòng chia sẻ. Trời ơi, họ có nhìn mặt mấy bà mẹ phải cho đứa con mình đi và biết không bao giờ thấy lại không? Mẹ nào dứt ruột đẻ ra mà muốn bỏ con mình đi.Tình mẫu tử có phân biệt giàu nghèo hay sao. Mấy đứa nhỏ này lớn lên, chắc chả bao giờ tưởng tượng ra mình có 1/2 dòng máu Việt xa lạ, mấy bà mẹ trẻ này chắc chả bao giờ quên được mình còn có 1 đứa con mang nặng đẻ đau,. Người với ngợm...


cái gì có tàu là ghét thế không biết.