Chỉ vì lúm đồng tiền mà cưới cả người đàn bà, vì bìa sách mà mua cả cuốn sách.
vì cái màu xanh, chiếc ghế và bó hoa này mà rước em này về ngâm 2 tháng trước khi giở ra
đã lười đọc cái gì liền mạch, chỉ là đọc những tin cứt (theo chữ của Bút chì)
chưa đọc hết nữa, nhưng mà cứ jot xuống đây vài dòng lác đác.
Paul đã sống trong khuôn khổ bao lâu, anh ta có cần suy nghĩ "mình-làm-những-điều-hàng-ngày-mình-phải-làm-để-làm-gì" đâu. Paul đã theo routine bao năm, lao đầu vào học, bỏ cả những buổi hẹn hò thứ 6 để chuẩn bị bài kiểm tra, luôn dẫn đầu lớp, chạy ít nhất 5 dặm mỗi buổi sáng, trong vài chục năm, lấy vợ sớm, thành đạt trong chuyên môn, 1 ngôi nhà lớn trang hoàng đẹp, vợ con ... nhưng vẫn muốn có gì khác đi trong cuộc sống. Paul dũng cảm, ở tuổi đó và có tất cả những thứ đó, anh đã từ bỏ rất nhanh, ly dị, bán nhà, nghỉ việc, chu du... Lúc ảnh đi vòng qua các phòng trong nhà lần cuối, làm mình nhớ cảm giác của ngày cuối cùng trong căn phòng 2706 bên Manila, mình đã ở đó 2 năm rưỡi, căn hộ duy nhất mình trú chân bên trời phi, chẳng có cảm xúc gì, khi đó mình hiểu, quyết định buông bỏ là chính xác rồi, đến lúc rồi.
người cha nói, cha muốn con chạy tới 1 cái gì đó, chứ không phải chạy khỏi cái gì đó (It's okay to run-just as long as you're running towards something and not away from something) như nói với mình ấy nhỉ, mình chạy trốn khỏi những khoảng thời gian 1 mình, vì mình chưa làm bạn được với bản thân (nhớ câu chôm chỉa trên fb: If you make friends with yourself you will never be alone.) K. nói, anh thấy với em, việc đi chơi như 1 thứ gì đó không thể thiếu, như oxy để thở, anh ko hiểu nổi. Sau này nếu em lập gia đình, thì em phải bớt ham chơi đi ... Từng mảng rơi lả tả, anh đang bắt đầu hiểu em. Nhưng ko phải em mê chơi, mà em chạy trốn , cũng như em vùi đầu vào cuộc tình này, để chắp vá cuộc tình trước đó mà thôi.
Adrienne cũng có 1 cuộc sống thường nhật, 3 đứa con ở tuổi vị thành niên cần lo lắng, công việc thủ thư bán thời gian nghe qua có vẻ nhàm chán, và trách nhiệm với người cha già bị tai biến khi mình là con một. Lâu lâu cô vẫn muốn mình thoát ra khỏi nó, khỏi 1 người phụ nữ đã ly hôn vì chồng ngoại tình và trách nhiệm với 3 đứa con ko gần gũi mẹ. Có phải như ns.QB nói (theo tác gia nào đó), ai cũng có 2 con người, 1 con người như thường ngày, và 1 con người muốn khác đi (con người trên mạng ảo chẳng hạn, con người mơ mộng huyễn tưởng bản thân chẳng hạn) Mình có khác đi hay không, phụ thuộc vào việc bàn cân mình đặt lên lợi-hại ra sao nếu mình thay đổi, và mình có quyết tâm hành động ra sao cho sự thay đổi mình muốn có ~ là mình đoán thế ~ vì nhiều lúc mình muốn bỏ mẹ hết mấy thứ này quá, nhưng rồi mình lại thấy nụ cười cơ học của mình trên cơ quan và thấy mình vật vã một mình trên giường trong phòng ngủ khi thấy mình như không sống cuộc đời của mình hay sao.
Hiển thị các bài đăng có nhãn sách. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn sách. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Hai, 10 tháng 12, 2012
Thứ Tư, 16 tháng 11, 2011
về salander
không biết có bao giờ Salander có cảm giác cô đơn? xa mẹ từ năm 14 tuổi, rồi mẹ mất, ở 1 mình, không có bất cứ người thân nào. gặp phải lão giám hộ khốn kiếp, trốn chạy Blomkvist tình yêu thực sự. Mà chắc cô ta cũng chẳng có thời gian cho cái cảm giác đó vì đầu óc chỉ chực chờ nhảy bổ vào các chiều kích toán học.
(về Cô gái có hình xăm rồng và Cô gái đùa với lửa)
dù sao 3 triệu cua-ron của cô ả cũng là tiền ăn cắp, dù là ăn cắp từ 1 nguồn tiền bất chính của 1 tay mafia thì nó vẫn chẳng phải là đồng tiền chân chính cô ta tự kiếm ra. Hơi lợn cợn khi thấy mình khoái chí để mặc hình ảnh em Salander tung tăng mua sắm mọi thứ em thích chẳng hề đắn đo giá cả. Sau phi vụ đó em đổi đời nhanh chóng đến bất ngờ. Và mỉa mai thay, số tiền thừa kế 9 000 cua ron mẹ em để lại chẳng bằng 1 lần em hứng chí shopping.
lại bối rối. Cuối cùng thì em salander này thuộc về giới tính nào đây khi ẻm làm tình với Blomkvist cũng phê như với Miriam Wu. Cuối cùng thì thứ tình cảm của mối quan hệ tay ba giữa cô già Berger-Beckman chồng cô già-bác già Blomkvist là gì đây? tình nhân với nhau trong suốt vài chục năm, chồng vẫn biết và đồng ý, tình nhân tình tang với cô gái khác và mình vẫn biết và đồng ý. Cuối cùng thì em Salander có bước qua ranh giới thiện- ác không khi tự mình vài ba lần mưu sát cha ruột.
asperger có nên coi là 1 bệnh không nhỉ???
lại bối rối. Cuối cùng thì em salander này thuộc về giới tính nào đây khi ẻm làm tình với Blomkvist cũng phê như với Miriam Wu. Cuối cùng thì thứ tình cảm của mối quan hệ tay ba giữa cô già Berger-Beckman chồng cô già-bác già Blomkvist là gì đây? tình nhân với nhau trong suốt vài chục năm, chồng vẫn biết và đồng ý, tình nhân tình tang với cô gái khác và mình vẫn biết và đồng ý. Cuối cùng thì em Salander có bước qua ranh giới thiện- ác không khi tự mình vài ba lần mưu sát cha ruột.
asperger có nên coi là 1 bệnh không nhỉ???
(về Cô gái có hình xăm rồng và Cô gái đùa với lửa)
Thứ Bảy, 27 tháng 11, 2010
Detach
(Jack Lemmon-major acting role as Morrie Schwartz)
This idea from Tuesdays with Morrie sounds interesting so I wanna record it down somewhere rather than let it float away after finishing the book.
"Yes. Detaching myself. And this is important - not just for someone like me, who is dying, but for someone like you, who is perfectly healthy. Learn to detach."
He opened his eyes. He exhaled. "You know what the Buddhists say? Don't cling to things, because everything is impermanent."
But wait, I said. Aren't you always talking about experiencing life? All the good emotions, all the bad ones?
"Yes."
Well how can you do that if you're detached?
"Ah. You're thinking, Mitch. But detachment doesn't mean you don't let the experience penetrate you. On the contrary, you let it penetrate you fully. That's how you are able to leave it."
I'm lost.
"Take any emotion - love for a woman, or grief for a loved one, or what I'm going through, fear and pain from a deadly illness. If you hold back on the emotions - if you don't allow yourself to go all the way through them - you can never get to being detached, you're too busy being afraid. You're afraid of the pain, you're afraid of the grief. You're afraid of the vulnerability that loving entails.
Thứ Hai, 2 tháng 8, 2010
Đường còn dài, còn dài....
Đọc Đường còn dài, còn dài….người rung lên (phấn khích hay buồn bã) vì thấy chính mình trong đó.
Phải, đó chính là cuộc sống (hay 1 quãng đời sống) ta hằng mơ ước, mà chẳng dám mơ cho đến tận cùng vì sợ nỗi ám ảnh ấy quay đi hay trở lại.
1 cuộc hành trình rong ruổi dọc miền đất nước, dừng lại bất cứ đâu, bao lâu tùy thích, và bỏ đi tất cả mọi câu nệ, lễ nghĩa, nói với nhau chỉ khi in the mood và yêu thương nhau thật lòng.
Gặp gỡ những con người mới, những câu chuyện cuộc đời khác nhau đến từ những nơi khác nhau trên thế giới (Thậm chí cả việc ngủ với 1 cô bé trong ngày đầu tiên gặp gỡ) Nhớ mẩu đối thoại của họ: em làm tình lần đầu năm 15 tuổi với 1 thằng bạn châu Phi, khi đó mẹ em đánh em thừa sống thiếu chết, như thể em vừa phạm tội giết người, còn anh, ừ anh cũng không có gì nhiều để kể, "Ơ hay, sao người ta không thích tiếp cận những thứ bình thường nhất 1 cách bình thường nhất".
Tất cả, ta bắt gặp mình trong những trang viết của tác giả bé hơn mình 2 tuổi Phạm Thiên Ngân. Cũng có vài ý kiến trái chiều, nhưng có lẽ hiện tại ta thích kiểu văn chương như thế. Nhẹ nhàng, không quá trau chuốt, không quá xa lạ (vì nói về thành phố Sài gòn mình yêu mến), không quá khắc cổ (những ý tưởng vẫn đang thịnh hành)
Mà thôi, đó chỉ là tưởng tượng, cũng có thể 1 ngày nào đó, ta như cậu bé kia, bỏ tất cả để sống những tháng ngày rong ruổi, như Sói (liên tưởng tới Jaka, cũng yêu sách, biết đàn và sẵn sàng làm những chuyện khùng điên như tay Sói kia), như Damiel, cuộc đời đúng nghĩa của tính từ phiêu lãng với tiếng đàn tiêu dao.
Không phải đâu, ta là 1 chút của tất cả những tính cách đó, số phận đó. Và rồi, ta sẽ như tất cả bọn-nhân-vật ấy.
Vẫn rung lên nỗi xúc cảm khi bắt gặp giấc mơ của mình được người khác viết ra, rất giống!
Bonus (warning: PG13+): Kẻ Giang thích quyển này dù chưa đọc nó, vì 3 lý do: 1, tác giả học chung trường cấp III với ẻm; 2, nghe Vêivêi khen; 3. khoái chí khi thấy Vêivêi giựt tít câu view là Dương con dái con dái
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


