Thứ Ba, 20 tháng 11, 2012

bảo vệ

cơ quan mình có 1 anh bảo vệ trẻ, bằng tuổi mình, nhìn cũng sáng sủa dễ thương. Hàng ngày H. ngồi đó nhìn người ta ra vô, cũng không hỏi anh/chị ra vô đây có chuyện gì, gặp ai, giấy tờ đâu, vì cơ quan mình thỉnh thoảng mới có khách đến. Nhiều lần nhìn H. tui tự hỏi, không biết H. có nhàm chán với cuộc sống thường ngày không, người trẻ và ngồi 1 chỗ nhìn người qua lại, với 1 mức lương chắc cũng không cao, trong 1 căn phòng bé ko có chỗ cho sự riêng tư.
cũng như khi bên Manila, các chú bảo vệ, canh cổng rất nhiều, mặc đồ đẹp, bụng bự, nhìn rất nặng nề, nhiệm vụ của các chú chỉ là nhét cái cây gì (hình như bằng gỗ) vào túi xách của những người ra vô xem có bom mìn súng đạn gì hay không (mà thường làm rất qua loa), hoặc dắt chó đi qua đi lại, thế thôi. Suốt 2 năm rưỡi ở bên đó, ngày nào tui cũng tự hỏi không biết có khi nào mấy chú đó suy nghĩ về công việc của mình.
không phải là chuyện công việc sang hèn, nhiều tiền ít lộc, chỉ là suy nghĩ thế thôi!

Thứ Hai, 19 tháng 11, 2012

Tháng 11

cảm thấy bị xâm phạm privacy nên đổi tên blog rồi.
kệ, đang cần thay đổi 1 thứ gì đó mà (như định xỏ thêm 1 lỗ tai nhưng có người can ngăn, vì thứ luật lệ bất thành văn gì gì đấy của nhà của nước)
lại mua thêm 1 quyển "Quà của bố" để tặng cho 1 người thương mến, nhưng bác TOU thì đã đóng cửa blog của bác gần cả năm nay, thỉnh thoảng vẫn ghé thăm xem bác có mở lại.
hàng ngày ít gặp điều mới quá, làm mình đêm khuya giựt mình nghĩ lại vẫn sợ, ngồi với Trà Ngân, bạn ấy nói, mày đang tự nhốt mày vào cái cũi, rồi mày cố gắng thoát ra khỏi khung cũi đó để chứng tỏ mày mạnh mẽ. Có cần thiết không?
Ừ, có cần thiết không nhỉ?
1 vài các bạn nghe bảo mình làm cho đó đó, thì trong ánh mắt có 1 chút tia khác lạ (ồ, chỗ đó), xét đoán (nói thiệt hong), nghi ngờ (trụ được trong đó bao lâu)...

Thứ Ba, 18 tháng 9, 2012

tháng 9

lúc vui thì chẳng nhớ mình có 1 cái blog, lúc bất an, lên xuống, buồn bực thì toàn quẳng vào chốn này, làm thành 1 thùng rác bi quan.
đang cố gắng chống chọi đẩy lùi sự ác cảm với những người cùng con dân đất Việt nhưng khác vùng miền, làm thế nào bây giờ.

quả táo mới đang giúp mình quay lại thói quen nhìn chữ.
có ai biết không, mình đang cố gắng lắm, yêu thương yêu thương nhiều hơn,để đừng ghét thêm 1 ai.
mỗi sáng thức dậy lại có chữ warrior hiện trong đầu.

Thứ Ba, 28 tháng 8, 2012

tháng 8

dạo này mình không viết gì cả, sáng sáng phóng xe 80km/h đi làm trên đường Trung Tâm, lúc nào cái ý nghĩ đó cũng bay xẹt qua (thường ngay khúc quảng trường), "cuộc sống mình đang đi vào guồng thì phải, ngày trôi, ngày trôi, cuộc sống mình đều đặn (đầy đặn?) đến độ không có gì để viết, mình đã lười để ý chuyện xung quanh (những chuyện phóng to lên 1 chút thì sẽ thành 1 status hay hoặc 1 note thâm thuý, bề ngoài quá!)

dạo này cuộc sống mình thế nào nhỉ, mình đang-tập-quen-dần-với-những-gì-không-thực-chất, quen cho được cũng là tốt rồi,

nhiều khi đọc bài viết của những người hay ho, mình lại nổi da gà, sống là phải như thế chứ, cuộc sống này nó rộng lớn hơn-vẻ-bề-ngoài, hơn cái điện thoại đẹp, cái xe xịn và cái nhà to.

dạo này cuộc sống mình đang thế nào nhỉ, mình đang cùn đi, hay đang bén hơn ?!?

p.s: có nhiều khi mình nổi cơn bạt mạng thì lại cư xử không như lẽ thường tình, chẳng biết đến bao giờ mới bỏ được tính điên ấy!


Thứ Sáu, 3 tháng 8, 2012

tháng bảy

bị vang vang như dưới đây trong những ngày đầu tháng bảy năm hai nghìn không trăm mười hai
.do you know what's worth fighting for?
. rồi ta đã làm gì đời ta
. nếu biết trăm năm là hữu hạn, cớ gì ta không sống thật lâu

anh em ra quán sinh tố ngồi uống nước, tới nơi thì anh đang ngồi gục mặt xuống bàn, mình lại gần, thấy mặt anh đỏ ngầu, mắt vằn vện, rồi anh ói hết xyz. Anh nói có sung sướng gì việc đi nhậu đâu, vậy mà vẫn phải đi, chắc cái đó gọi là lễ nghĩa. hay cái đó gọi là sân si, đi nhậu mới có mối quan hệ, có tình thân tình quen, có hoà đồng tập thể. không biết anh có thấy việc đó là painful
(post lại từ draft)

nhặt kí lùm xùm

Panchgani,
trong 5 tháng, hầu như ngày nào cũng bắt đầu lúc 7 giờ sáng trời se se, để Quiet time. Input hầu hết là appreciate, nhớ nha, biết ơn tất cả,
Phan Rang,
lúc đầu mình nghĩ, chỉ cần bản thân mình cố gắng và quyết tâm là được, nhưng kinh qua rồi mới thấy, mình còn nhiều phần ký sinh, chưa thực vững, mình còn sống nhờ vào sự công nhận của mọi người, còn chờ motivation từ người khác, còn chờ có người take initiatives. Tự thú như thế,
nhưng mà hên, bạn bè có nhiều đứa quý mình thế, xung quanh mình nhiều người giỏi giang, mình lấy đó làm gương, mình lấy đó làm động lực (nhưng mà nhiều khi cũng bị lạc vào cái matrix tự ti)
mình  vs nhà nước - người Bắc, là 2 thứ mình chưa từng dám nghĩ có thể khuấy đều vào, ơ, định kiến kìa, nhưng không thể phủ nhận như bác Quý gì đó đã nói, chúng ta đã chậm mất 2 thế hệ để hoà giải.
mình đang trong giai đoạn khó khăn, mình bắt đầu mọi thứ từ con số 0, cả về hoà nhập chuyên môn, môi trường và văn hoá, từ từ rồi mình sẽ hoà nhập được, làm quen được, thích nghi được, và không còn cảm giác lạc lõng nữa. someday will be

Thứ Tư, 20 tháng 6, 2012

tháng 6

blog chỉ vào được dashboard, nhưng vẫn chày cối viết, dù không xem được, facebook nó có cái hay, là mỗi lần mở note lên định tuôn chữ ra thì y như rằng mất hứng, hay thật.
dạo này cái câu hỏi sống để mần gì không có xứt hiệng nữa, mà thay vào đó là 1 câu khác, rồi cuối cùng thì, sống có khó không?
lắm lúc cứ như 1 game chơi, ăn điểm, thêm máu, bất ngờ gặp điểm thưởng x2, x3.... để qua level khác, là thêm vài triệu, vài chục triệu, là lấy được điểmm cộng trong mắt ông này bà nọ, là sắm cái điện thoại xịn, đồ công nghệ mới, là 1 chuyến du hí đó đây rồi up ảnh lên mạng xã hội, hoho...
lắm lúc sao mà nó khó khăn thế, phải khôn khéo, phải nhìn ra thực sự đằng sau tất cả những thứ ấy là 1 set bài trí công phu và tinh tế, là đằng sau 1 câu nói là cả 1 câu chuyện, đằng sau 1 cái chớp mắt là 1 suy nghĩ đã được cân nhắc bao lần
2 kim chỉ nam lặp đi lặp lại cho newcomer là cần thể hiện cứ từ từ, kiên nhẫn, rồi khắc có việc :))



Thứ Năm, 7 tháng 6, 2012

? ! ?

xã hội như 1 cái lưới mắt cáo mà đường nào cũng dính, và sợ bị dính,
bẫy cả ruồi và ong, mặc kệ chúng lợi-hại ra sao
cứ ậm ừ mình thế nào nhỉ,
sống quyết liệt cho chúng chửi chơi,
hay,
khôn khéo cho đúng mực ngoan hiền,

Thứ Tư, 6 tháng 6, 2012

float - ING

khi đất nước tôi thanh bình, tôi sẽ đi thăm
....
hà nội, vô trung, sài gòn, vô nam
...
tôi sẽ đi không ngừng
...
đất nước thanh bình rồi,
nước ngoài cũng về rồi,
tiền cũng có rồi,
mà còn chờ gì,


niềm thích ấy thỉnh thoảng bay qua,chấp chới phất phới, 
đi, đi ,đi (bắt chước nhảy, nhảy, nhảy)
đi chỗ nào mình muốn, 
ngừng chỗ nào mình thích,
mà lúc hứng chí mình đòi bỏ hết sống đời tiêu dao,


xem cảnh đẹp,
trò chuyện cùng người,
thành thị, thôn quê,
nông dân, tri thức, rởm đời,
mình không đánh giá ai, 
mình không cần viết bài thu hoạch,
mình đi, mình nhìn, mình thấy,
những con đường, những bãi biển, những cánh đồng,


ối cô nàng tiểu thuyết
bốp, quay lại với màn hình đi thôi

Thứ Bảy, 2 tháng 6, 2012

sài gòn

(clip Sáng chủ nhật với Chi của Youtuber Hiepsaigon)

Sài gòn có 1 lúc đã là niềm mơ ước, giờ không còn nữa. Nhưng vẫn giành cho hắn rất nhiều mơ mộng và tình cảm.