Hiển thị các bài đăng có nhãn si nghĩ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn si nghĩ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 11 tháng 8, 2011

đi tìm?

(viết hồi nào không biết nữa, coi lại draft list thấy, hồi chiều bạn mình hỏi sao lâu không thấy viết, nên kiếm chữ post chơi)

. Người ta nói sống là phải có mục tiêu, có rồi thì cứ nhắm mục tiêu đó mà đi tới, mục tiêu của Ryan là lấy được chiếc thẻ thứ 7 dành cho hành khách đặc biệt trẻ nhất đạt 10 triệu dặm bay thường xuyên của American Airlines. Anh ta sống có mục tiêu khá rõ ràng đó chớ, mà sao vẫn thấy chơi vơi...up in the air!
. Chú Thành Lộc trả lời phỏng vấn chẳng nhún nhường nhà báo nào, sắc sảo biến hóa được mệnh danh quỷ sân khấu như vậy, mà cũng hỏi lại người ta, nhìn 1 cái cây đứng đó, sao biết rễ của nó có bám sâu hay không.
. Ông bải nghệ sĩ nuôi cả cha mẹ anh chị em họ hàng bạn bè dưới quê như tê, cười nói vô tư như ri, mà rồi cũng "thấy mình trong phận người hoang trong phận mèo hoang"
. Bạn Thư được ở Việt Nam và "ngông" chỉ làm công việc yêu thích, nhưng lâu lâu cũng thấy những làn khói xa và mờ vương vấn.

(chưa hoàn chỉnh, sẽ không bao giờ hoàn chỉnh, mãi mãi nha!)

Thứ Ba, 1 tháng 2, 2011

Củ kiệu

(và không nói gì nhiều về củ kiệu)


Tui thích đọc những đoạn mọi người viết về mẹ của họ, vì thường nội dung rất thật. Tui cũng thường nhìn cách người ta nói về cha mẹ, đối xử với cha mẹ để có thêm dữ liệu nhìn nhận về người đó.

Để ý thấy, đứa con nào cũng nói mẹ mình nấu ăn ngon,
là vì thường phụ nữ Việt Nam nấu ăn ngon,
hay vì đứa con đó lớn lên chủ yếu nhờ những món ăn theo khẩu vị mẹ nấu,
hoặc là món ngon vì có nêm trong đó nhiều tình thương???
Cũng lạ...

Gửi bé Sưng cầm qua củ kiệu, nó nói để nó mua, tui không chịu (nhờ mà còn làm eo), phải là của đồ mẹ làm cơ (mẹ ai cũng được)

À, cho tui kể ra đây, là đang có 1 thứ đủ mạnh cho tui mê say trong vài ngày, 1 tuần, 2 tuần...tui đang kiếm tìm cảm giác đó, cảm giác thích thú, đam mê, ngưỡng mộ 1 thứ gì thật mạnh, đong đầy, để quên mình đi (hay quên TẾT về)

'Tết, là khi mọi thứ bình thường được xếp theo 1 trật tự mới' (ông S.)

Thứ Tư, 8 tháng 12, 2010

Be honest



!Lại một lần nữa viết lên đây lời cảm kích cho việc Nàng đi qua đời tui. Cảm thấy như mắc nợ Nàng. Tui cầu chúc cho Nàng the very best. Vì Nàng xứng đáng hơn ai hết.


!Do you think that Honesty is the best policy, ít ra thì sếp bự cũng cho mình thấy họ đặt điều này lên làm nhân tố quan trọng trong việc đánh giá nhân viên (HR year-end review). Làm gì thì làm, cần có giá trị đúng trước đã. Rất vui vì điều đó...
(bất cứ lúc nào nói về tính trung thực, cũng nghĩ tới câu này của chú TOU Trần Đình Dũng ('lén' xin phép chú cho con trích câu của chú mà chưa được cho phép-xin lén mà, sao biết mà cho): “Đã nhiều lần bố nói với con, nếu con giàu, sẽ có người giàu hơn, nếu con giỏi sẽ có người giỏi hơn, nhưng nếu con trung thực sẽ chẳng có ai trung thực hơn con. Sự trung thực là giá trị sống của con người và là bản lĩnh sống của chính con, dám đối diện với nó là sức mạnh của bản ngã, không phải ai cũng làm được”- từ Quà Của Bố


!Tui thấy có người chạy theo những thứ hào nhóang bề ngòai hay cố quên đi ngày tháng mình từng trải qua, như vậy chẳng phải tự chối bỏ bản thân mình sao? chẳng phải bất hiếu cha mẹ cho ta hình hài hơi thở và nuôi dạy ta khôn lớn sao? chẳng phải vô ơn với những người thương yêu ta sao?


!Sự đơn giản là tuyệt mỹ của cái đẹp, tui thấy vậy đó. Tui trân trọng những gì thuộc về bản chất, những ai trung thực, những vật đơn giản, những dân tộc biết giữ đặc trưng.


!Thiệt ra, cuộc sống có thể rộng lớn và dễ chịu hơn nếu con người không đánh đố nhau như thế!

Thứ Bảy, 27 tháng 11, 2010

Bản chất


Hồi cấp II, cấp III, mỗi lần kiểm tra công thức định lý tóan học, vật lý mà tui không thuộc, không nhớ, cậu N. dạy: Học cái gì con cũng phải hiểu được bản chất của nó, như vậy mình mới không bao giờ quên được. Bản chất của cái kéo cắt được vật khác là đòn bẩy, của máy sấy quần áo là lực quay ly tâm...Hầu hết mấy thứ đó giờ tui quên ráo trọi (tự thú là không có khiếu mấy môn tự nhiên), nhưng mà câu nói của cậu, tui nhớ quài. Tới giờ còn đang loay hoay ngó nghiêng tìm kiếm cho đúng bản chất của các sự việc.

Tui thích đọc blog Tún Anh, hổng phải tại vì bản là người tui thương mến, mà vì tui thấy bản lúc nào cũng cố gắng hướng đến bản chất của mọi sự việc (mà bản hay dùng ngữ "chân giá trị" hay "thật chất")

Tui - 1 cá thể trong xã hội quánh giá con người qua những accessories, cách tiêu tiền, sự công nhận, xởi lởi, vỏ bọc hạnh phúc,... trong hành trình tìm về bản chất (theo cách nhìn của tui) như đang lội ngược dòng.

Nhiều người trẻ, phải tự quây cho mình bao nhiêu lớp kén, tự bôi cho mình bao nhiêu phấn son, tự đúc cho mình bao nhiêu sáp tượng, cho vừa với ánh mắt hài lòng và ngưỡng mộ của người quen biết.

Ví như Facebook, bao nhiêu phần trăm là chia sẻ chân thành, bao nhiêu phần trăm là show hàng chờ chú ý, bao nhiêu phần trăm là thực sự quan tâm, bao nhiêu phần trăm chỉ là tò mò cho biết ( không có ý ám chỉ ai nghen)

Chân giá trị của 1 con người thể hiện bằng chính bản thân người đó (không qua khúc xạ của vật ngoài thân), sẽ được nhìn thấy sau 1 thời gian, dù sớm dù muộn.

Thêm : khó không chỉ trong việc tìm ra/ nhìn thấy bản chất, mà còn trong việc sống sao cho đúng bản chất chính mình (mà không phải che đi, không sợ người khác chê cười khi nhìn thấy), không làm bản org của mình mà đi làm bản fake của 1 người nào đó thì ...thôi luôn đi.

Ừm, đừơng còn dài, còn dài...

Thứ Hai, 22 tháng 11, 2010

Không có tựa đề


Có vài phút trong ngày tự nhiên thấy hụt hơi. vàng-thau trắng-đen thiệt-giả lẫn lộn tuồm luôm. Nhưng mà trấn tĩnh nhanh thôi, suy nghĩ đơn giản 1 chút, vô tư vô tâm 1 chút để cuộc sống dễ dàng hơn. muốn.là.được.

Có thiệt là sự chân thành sẽ thắng và cuối cùng thì cũng được thấu hiểu không. Có không đó chaaaaa? Ai biết trả lời giùm tui cái.

Nói vậy thôi chớ tui cũng đủ tuổi lấy chồng gòi, tui phải tự chịu trách nhiệm cho cuộc sống của tui và những thứ tui đã làm chế. Có điều tui vẫn giữ quan điểm của mình à nha: All the comparisons are BS.

Tui nhớ có lần Quỳnh Trang (1 bạn giỏi ơi là giỏi thời đại học) cho tui câu này:  Ngẩng cao đầu mà bước, ít nhất là để nước mắt đừng rơi xuống. 


Ô kê!

Thứ Tư, 18 tháng 8, 2010

Trên xe về Phan Rang

Những quãng đời sống khác nhau, đi qua nó, em sẽ có những kí ức phong phú.
Yêu lắm những cánh đồng xanh bất tận, những bản tình ca, dòng xe máy, những khẩu trang và găng tay trùm kín, vì đó là quê hương.
Bản chất của cuộc sống là sự không công bằng và những chọn lựa.

Thứ Bảy, 10 tháng 7, 2010

Biết đủ

Tui biết rồi, hạnh phúc là "biết đủ", đừng so sánh, đừng ganh tỵ với người khác, chỉ nên so sánh Ta của ngày hôm qua và Ta của hôm nay.(ời, cái đó gọi là tri túc thị túc, đãi túc hà thời túc)
Biết thì biết zậy, mà thường lắm con nhỏ Vy này ước gì mình ở đó, mình là người đó, mình như thế đó. Chài, sao sân si dữ. Không biết tui là ai mà còn trần gian thế hen.
Lướt qua mấy trang mạng về sĩ tử thi đại học, nhỏ em mình cũng đang trong guồng quay đó. Không biết nó có buồn không, ai cũng cha mẹ anh chị em thân bằng quyến thuộc hai bên nội ngoại đưa đi, còn nhỏ em tui thì vác vali tèn tèn đi 1 mình. Phải chi có tui ở Xì Gòn, tui sẽ lăng xăng chở nó đi thi đi ăn đi chơi. Hì hì, lại là Phải Chi (hok được, phạm húy, ba tui tên Chi).

Dạo này đọc nhiều và niềm yêu viết đã quay trở lại, có 1 dạo mình viết nhiều và ngẫm nhiều. Cuộc sống sẽ có những quãng trầm lặng hay vội vã khác nhau, nhỉ.
Lang thang qua các blogs, say mê. Để nhận thấy mình không phải là 1 cá thể quá đặc biệt khi nhủ, ơ, sao con bé mình nó mong manh thế, sao nghe 1 giai điệu quen thuộc gợi nhớ nào đó cũng làm mắt hoe hoe!
Nhớ Việt Nam, đã gần đến mức muốn vứt tất cả, hay rướm nước mắt khi tưởng tượng ngày về. Vùng vẫy với thế giới riêng mình, nhẹ nhàng vì không va chạm nhiều, Quả thật các mối quan hệ dễ làm con bé nhạy cảm tổn thương. Biết mình thế, thì nên tránh đi. Làm những việc mình yêu thích và quan hệ với những ai yêu mến. Just take it easy, dear!

Ời, hôm nay dzui ghê được về sớm. Tui với Giang Giang hăng hái lên phòng gym chạy bộ với qua hồ bơi lủm chủm, xong 2 nàng còn dắt díu qua Mc Donald dzớt hamburger, ăn kem và tâm sựi lòi chim biển. Hay hay....