về đây cũng gần 1 năm rồi, nỗi nhớ vẫn lả tả, man mác và như dầy thêm
bữa lơ thơ đi ngoài đường, tự nhiên nhớ bà xì ghê, rồi nhớ qua bẹc cá, cờ lô y, ông bi.
ở đây ai quan tâm ai cũng có ý đồ cả, chả ai vì tình thân thuần khiết.
vác cái kính bi quan nhìn đâu cũng thấy tiêu cực
thở dài, thôi ta cười với âm u, chứ cái xã hội này
bên trong vẫn bị dằn xé bởi 2 nửa, nghiên về bên nào đây
đổi màu cho phù hợp hoàn cảnh, thì rồi mình cũng trở thành những con người kia sao
giữ màu cho đúng với lý tưởng, mình trở thành 1 con bé ngốc, dại, nhặt lá đá ống bơ, haha
Thứ Ba, 26 tháng 3, 2013
Chủ Nhật, 10 tháng 3, 2013
cắm mặt vào sách
(Gần đây cắm mặt vào sách miết, hay còn gọi là facebook, copy sang cho nó vui)
Bà bà nội quê, chân bước đi mờ cõi xa.
Bà nà nội quê, từ lúc quê hương xoá nhoà.
Chụp với nội Chăm, lâu rồi mới lại nghe mùi trầu thơm.
Nhớ nội ta xưa....
( bác Phạm Duy cho con sửa chút lời cho hợp hoàn cảnh ạ)
À thấy môi mình giống nhai trầu ko? — at Làng Chăm Tuấn Tú, Ninh Phước, Ninh Thuận.
Kiếp phù dâu! ( ko phải phù hoa hehe) - bridemaid -
Đường về tỉnh tôi có nắng rất la đà...
17 years ago...
Tiny girl (bức ảnh hiếm hoi có mặt mình sau 1 ngày đi công trường vì mình toàn cầm máy)
Vy nâu đã trở lại, Nâu hơn xưa gấp nhiều lần. — at Hồ Sông Sắt, Huyện Bác Ái, Ninh Thuận.
Em của những ngày xưa ....- (dinh Bảo Đại, Nha Trang - 08/3/2013)
Bác kia hỏi, thế từ khi nào nước mày dùng chữ latin chứ ko dùng mấy chữ ngoằn ngoèo kia nữa? Mình ấm ớ...
Bác lại hỏi, m có thấy mình đặc biệt khi mấy nước xung quanh đều vẽ chữ còn mày thì viết chữ không? Mình nói, dạ con thấy con may mắn vì học chữ đỡ nhọc thôi, chớ cũng chưa nghĩ đến từ đặc biệt.
Bác này nói, nhiều năm làm quản lý, tao nhận thấy một điều quan trọng. Mày nói với người ta cái gì, không quan trọng bằng mày nói với người ta thế nào. ~nghĩ...nghĩ~
Khi nhắc đến chiến tranh, bác nói, t ko judge ai đúng ai sai, cái mà tao nghe về cờ sờ thì khác với cái chúng mày nghe nhiều lắm. Tao chỉ biết rằng tại nơi đó, người dân đang phải suffer, đang chịu đau khổ. Mình đang ăn mà xúc động hẳn, chỉ nói được là, chắc phải qua bao nhiêu thời gian sống, bao kinh nghiệm, tuổi tác như bác thì mới dừng việc judging lại được như thế, bác nhỉ?
This wise old man said, after long time working in the management system as a manager, I found out an strange but important thing. That is, WHAT you tell other people is not important as HOW you tell them. This made me think ~ think.
Talking about war, he said, I do not judge. I do not say who is right who is wrong in the war happened in your country before. As what I heard about history may totally different to what you 've been heard. But what I do care is, the people who is living there is suffering. Some boat men are my friends in Vienna, I knew some stories from them. Although it was during the meal, I was touched by his clemency words. Just says, how long time I should spend, how many things I should experience, how old I should be, to have an "un-judging attitude" like you, sir?
[lâu rồi] bạn bảo, ai biểu mày tự nhốt mình vào một cái lồng quăng chìa khoá đi, rồi lại tìm cách thoát ra để chứng tỏ mình mạnh mẽ.
[quiet long time ago, a sunday morning, a quiet and cute coffee shop, she told me] I will tell you what I think about your situation. It seems like you voluntarily get in a cage, you threw the key, then you try all the way to get out of it, painfully, just to prove yourself that you are strong enough.
Nỗi nhớ chỉ là sự trở lại của một khoảnh khắc. Không hề có một năm tháng nào ở giữa khoảnh khắc ấy và hiện tại. Nó là hiện tại [Và khi tro bụi- Đoàn Minh Phượng]
Bà bà nội quê, chân bước đi mờ cõi xa.
Bà nà nội quê, từ lúc quê hương xoá nhoà.
Chụp với nội Chăm, lâu rồi mới lại nghe mùi trầu thơm.
Nhớ nội ta xưa....
( bác Phạm Duy cho con sửa chút lời cho hợp hoàn cảnh ạ)
À thấy môi mình giống nhai trầu ko? — at Làng Chăm Tuấn Tú, Ninh Phước, Ninh Thuận.
Hồi trước ko hiểu sao lại học môn hoá dở nhất, mặc dù thấy nó cũng ko khó (điểm thấp hơn cả môn rất sợ là thể dục) có lần còn cả gan quay bài và bị cô bắt. Trái đất tròn quay, giờ đi công tác chung với cô đó, mình bên tổ chức và gọi cô là chị he he
Dalat hiền hoàKiếp phù dâu! ( ko phải phù hoa hehe) - bridemaid -
Đường về tỉnh tôi có nắng rất la đà...
17 years ago...
Tiny girl (bức ảnh hiếm hoi có mặt mình sau 1 ngày đi công trường vì mình toàn cầm máy)
Vy nâu đã trở lại, Nâu hơn xưa gấp nhiều lần. — at Hồ Sông Sắt, Huyện Bác Ái, Ninh Thuận.
Em của những ngày xưa ....- (dinh Bảo Đại, Nha Trang - 08/3/2013)
Country road... Short trip in this weekend wake my travelling cells up...uP..UP
Try new things, try something new, this motto comes to mind time to time. Change routine, do thing in different ways, look things in different perspective, travel to new place, see new friend, buy new clothes...the world is big and a lot of things to be done.
Tụi nó làm kiểu cho chị chụp hình thế này đây! (Tara ngày hội hè) — with Vn Tramyand Alessandro Rupert Manzini.
Đi công trường là em đi công trường...
...is heading to neighbor city for Women 's day retreat. A short free time in bracket to jump out of familiar surrounding. Put judgement and worry in an envelop then throw it on the way.
Yay!!! We are ready to start!
Bác lại hỏi, m có thấy mình đặc biệt khi mấy nước xung quanh đều vẽ chữ còn mày thì viết chữ không? Mình nói, dạ con thấy con may mắn vì học chữ đỡ nhọc thôi, chớ cũng chưa nghĩ đến từ đặc biệt.
Bác này nói, nhiều năm làm quản lý, tao nhận thấy một điều quan trọng. Mày nói với người ta cái gì, không quan trọng bằng mày nói với người ta thế nào. ~nghĩ...nghĩ~
Khi nhắc đến chiến tranh, bác nói, t ko judge ai đúng ai sai, cái mà tao nghe về cờ sờ thì khác với cái chúng mày nghe nhiều lắm. Tao chỉ biết rằng tại nơi đó, người dân đang phải suffer, đang chịu đau khổ. Mình đang ăn mà xúc động hẳn, chỉ nói được là, chắc phải qua bao nhiêu thời gian sống, bao kinh nghiệm, tuổi tác như bác thì mới dừng việc judging lại được như thế, bác nhỉ?
This wise old man said, after long time working in the management system as a manager, I found out an strange but important thing. That is, WHAT you tell other people is not important as HOW you tell them. This made me think ~ think.
Talking about war, he said, I do not judge. I do not say who is right who is wrong in the war happened in your country before. As what I heard about history may totally different to what you 've been heard. But what I do care is, the people who is living there is suffering. Some boat men are my friends in Vienna, I knew some stories from them. Although it was during the meal, I was touched by his clemency words. Just says, how long time I should spend, how many things I should experience, how old I should be, to have an "un-judging attitude" like you, sir?
[lâu rồi] bạn bảo, ai biểu mày tự nhốt mình vào một cái lồng quăng chìa khoá đi, rồi lại tìm cách thoát ra để chứng tỏ mình mạnh mẽ.
[quiet long time ago, a sunday morning, a quiet and cute coffee shop, she told me] I will tell you what I think about your situation. It seems like you voluntarily get in a cage, you threw the key, then you try all the way to get out of it, painfully, just to prove yourself that you are strong enough.
Nỗi nhớ chỉ là sự trở lại của một khoảnh khắc. Không hề có một năm tháng nào ở giữa khoảnh khắc ấy và hiện tại. Nó là hiện tại [Và khi tro bụi- Đoàn Minh Phượng]
When marimba rhythms start to play...dance with me, make me sway
Bên trời xanh mãi, những nụ mầm mới...mặt trời lấp lánh trên cao vừa xa vừa gần
Chỗ nào cũng 1 màu trắng xoá, tuyết rơi mạnh, lại đang ở vùng quê nên người lưa thưa. Đi ngang mấy nghĩa địa thấy lạnh lẽo thật. Mặc dù nằm ngay đường lộ. Ko biết người nhà họ thấy người thân mình nằm nơi lạnh lẽo thế thấy sao nhỉ?
Đang há họng chờ tuyết rơi vào rồi vô nhà đổ si-rô
Đi đâu cũng khoái con nít và nghe kể chuyện của con nít. Quẻ đầu năm lại phán năm nay sanh con được bình an. Hay làm 1 đứa nhỉ. Tía sắp nhỏ ơi! Que a rờ dú?
Goodbye sumo! Last photo in your land
How many roads must a man walk down, before we call him a man?
Used to miss this place so much, but recently feel bored with the same routine, house > office (pass by this road). What is life? What is it about? Is it hard? Why we need to live, to greet, to talk, to laugh and to cry. Is that real or just a temporary things.
(Just some sudden and random thoughts push me to type, such a long caption)
This charming lady inspired me a lot with her travelling story, esp. about Pyongyang, where she called "a hidden corner of the world" :)
Mấy bạn nhỏ này học trường Tiểu học Thái An, mới chào hỏi làm quen 5 phút là đã nói chuyện rôm rả, trèo lên đầu lên cổ tui rồi, đúng là con nít mà. Mấy bạn cứ nhắc cô nhớ rửa hình ra gửi cho tụi con, tụi con học lớp 1B nha. Hic nhưng mà cô thì hong biết khi nào mới quay lại đây nữa à. Cô nói cô chỉ chụp hình để kỉ niệm, lâu lâu cô lấy ra xem. Mấy bạn la lên, a con biết rồi, cô lấy ra xem để nhớ tụi con đúng không. hihi, con hay quá!
beach on a beautiful day
Trời nắng chang chang, tự nhiên ông (hay bà) trăng treo ngay đó, chắc muốn ngồi trên tảng đá nghỉ ngơi
Đang há họng chờ tuyết rơi vào rồi vô nhà đổ si-rô
Đi đâu cũng khoái con nít và nghe kể chuyện của con nít. Quẻ đầu năm lại phán năm nay sanh con được bình an. Hay làm 1 đứa nhỉ. Tía sắp nhỏ ơi! Que a rờ dú?
Goodbye sumo! Last photo in your land
How many roads must a man walk down, before we call him a man?
Used to miss this place so much, but recently feel bored with the same routine, house > office (pass by this road). What is life? What is it about? Is it hard? Why we need to live, to greet, to talk, to laugh and to cry. Is that real or just a temporary things.
(Just some sudden and random thoughts push me to type, such a long caption)
This charming lady inspired me a lot with her travelling story, esp. about Pyongyang, where she called "a hidden corner of the world" :)
Mấy bạn nhỏ này học trường Tiểu học Thái An, mới chào hỏi làm quen 5 phút là đã nói chuyện rôm rả, trèo lên đầu lên cổ tui rồi, đúng là con nít mà. Mấy bạn cứ nhắc cô nhớ rửa hình ra gửi cho tụi con, tụi con học lớp 1B nha. Hic nhưng mà cô thì hong biết khi nào mới quay lại đây nữa à. Cô nói cô chỉ chụp hình để kỉ niệm, lâu lâu cô lấy ra xem. Mấy bạn la lên, a con biết rồi, cô lấy ra xem để nhớ tụi con đúng không. hihi, con hay quá!
beach on a beautiful day
Trời nắng chang chang, tự nhiên ông (hay bà) trăng treo ngay đó, chắc muốn ngồi trên tảng đá nghỉ ngơi
Thứ Năm, 17 tháng 1, 2013
:(
mình đã chính thức từ bỏ sự cố gắng đó, không tiếp tục được nữa
và biết là cái hố sâu ngăn cách vùng miền, (và chế độ) sẽ còn rất lâu hoặc chẳng biết đến bao giờ mới có thể san bằng
và biết là cái hố sâu ngăn cách vùng miền, (và chế độ) sẽ còn rất lâu hoặc chẳng biết đến bao giờ mới có thể san bằng
Thứ Hai, 7 tháng 1, 2013
Gela
thế giới là những mảng khác biệt, nên hiểu và chấp nhận,
xác người chết sẽ được chặt thành nhiều mảnh cho kên kên ăn, họ coi đó là sự giao hoà giữa con người và trời đất, nhiều người coi đó là man rợ, nhưng với người Tạng thì đó là tâm linh, thiên táng...
những cánh đồng thảo nguyên ngút ngàn trải dài vô tận, nơi đó khái niệm không gian và thời gian thật lu mờ, người ta đơn thuần làm những việc cần làm, không cần có chuyện đau đáu "hãy nghĩ về cuộc đời, khi tôi không còn nữa, sẽ lấy được những gì về bên kia thế giới, ngoài trống vắng mà thôi, thuỵ ơi và tình ơi" (sờ ên sên sắc)
tất cả mọi thứ là tâm linh, om mani pad me hum, họ tụng kinh trong từng hơi thở (tiếng việt là án ma ni bát mê hồng, hoho)
cái gì làm nên tình yêu của Văn với Khả Quân quá mãnh liệt và lâu bền.
không quá xuất sắc nhưng nhiều điều thú vị.
(Gela là tên gia đình cưu mang và chăm sóc Văn trong khoảng thời gian như vô tận)
Thứ Tư, 19 tháng 12, 2012
clash
nếu cứ gọi là bi quan cũng được, cứ ghi hết ra đây
nhiều giá trị và cách xung đột nhau, có khi là đang quánh nhau
không được khác biệt, mặc dù căn bản của xã hội là khác biệt, nhưng nếu mà outstanding khỏi 1 đám giống nhau, thì có nguy cơ bị bóc ra và cắt đầu. Nếu bạn chưa được như vậy, thì hãy tập cho nó giống như vậy, số đông sẽ được coi là chuẩn (hèn chi mà ko thấy bứt phá)
không nên thành thật, mặc dù honesty is the best policy, nhưng nếu mà thành thật thì sẽ bị nhếch mép là khờ và ngốc nghếch
không nên chỉ tập trung vào chuyên môn, có nhiều thứ hơn chi phối, thậm chí lấn át khả năng chuyên môn, được gọi là mối quan hệ và xã giao.
cần căng mình trong 1 khoảng thời gian, sau đó, hoặc là thay đổi cho tương thích (gọi là biến chất đi cho nó đúng từ cờ sờ, hehe), hoặc là bứt sô. và sau này sẽ ngồi kể lại quá khứ vàng son, đã có 1 thời tôi làm trong hw
Thứ Ba, 18 tháng 12, 2012
vớ vẩn
nhứt quyết phải viết những điều vớ vẩn xuống mới được.
bao tử là bộ não thứ 2 (có nhiều dây thần kinh hơn 1 số con vật), nhưng bao tử của mình thì lại nhạy cảm thái quá. Mỗi khi bực mình chuyện gì thì lại thấy mắc ói. Chuyện gì là chuyện gì?
có những người nhỏ nhặt tủn mủm đến... chả biết nói sao, không giải thích được cái gì tạo nên người ta như thế.
đổ lên đầu ai được thì đổ, vì bản chất cuộc sống là sự bất công
phải thừa nhận sự dối trá, bề ngoài, vì nó trở thành 1 phần hiển nhiên
mình không muốn để tâm não bị bào mòn vì những việc quá bé
vứt xoẹt nó đi thì nên
càng ngày càng chán 2 chữ house water :D
bao tử là bộ não thứ 2 (có nhiều dây thần kinh hơn 1 số con vật), nhưng bao tử của mình thì lại nhạy cảm thái quá. Mỗi khi bực mình chuyện gì thì lại thấy mắc ói. Chuyện gì là chuyện gì?
có những người nhỏ nhặt tủn mủm đến... chả biết nói sao, không giải thích được cái gì tạo nên người ta như thế.
đổ lên đầu ai được thì đổ, vì bản chất cuộc sống là sự bất công
phải thừa nhận sự dối trá, bề ngoài, vì nó trở thành 1 phần hiển nhiên
mình không muốn để tâm não bị bào mòn vì những việc quá bé
vứt xoẹt nó đi thì nên
càng ngày càng chán 2 chữ house water :D
Thứ Hai, 10 tháng 12, 2012
Rodanthe
Chỉ vì lúm đồng tiền mà cưới cả người đàn bà, vì bìa sách mà mua cả cuốn sách.
vì cái màu xanh, chiếc ghế và bó hoa này mà rước em này về ngâm 2 tháng trước khi giở ra
đã lười đọc cái gì liền mạch, chỉ là đọc những tin cứt (theo chữ của Bút chì)
chưa đọc hết nữa, nhưng mà cứ jot xuống đây vài dòng lác đác.
Paul đã sống trong khuôn khổ bao lâu, anh ta có cần suy nghĩ "mình-làm-những-điều-hàng-ngày-mình-phải-làm-để-làm-gì" đâu. Paul đã theo routine bao năm, lao đầu vào học, bỏ cả những buổi hẹn hò thứ 6 để chuẩn bị bài kiểm tra, luôn dẫn đầu lớp, chạy ít nhất 5 dặm mỗi buổi sáng, trong vài chục năm, lấy vợ sớm, thành đạt trong chuyên môn, 1 ngôi nhà lớn trang hoàng đẹp, vợ con ... nhưng vẫn muốn có gì khác đi trong cuộc sống. Paul dũng cảm, ở tuổi đó và có tất cả những thứ đó, anh đã từ bỏ rất nhanh, ly dị, bán nhà, nghỉ việc, chu du... Lúc ảnh đi vòng qua các phòng trong nhà lần cuối, làm mình nhớ cảm giác của ngày cuối cùng trong căn phòng 2706 bên Manila, mình đã ở đó 2 năm rưỡi, căn hộ duy nhất mình trú chân bên trời phi, chẳng có cảm xúc gì, khi đó mình hiểu, quyết định buông bỏ là chính xác rồi, đến lúc rồi.
người cha nói, cha muốn con chạy tới 1 cái gì đó, chứ không phải chạy khỏi cái gì đó (It's okay to run-just as long as you're running towards something and not away from something) như nói với mình ấy nhỉ, mình chạy trốn khỏi những khoảng thời gian 1 mình, vì mình chưa làm bạn được với bản thân (nhớ câu chôm chỉa trên fb: If you make friends with yourself you will never be alone.) K. nói, anh thấy với em, việc đi chơi như 1 thứ gì đó không thể thiếu, như oxy để thở, anh ko hiểu nổi. Sau này nếu em lập gia đình, thì em phải bớt ham chơi đi ... Từng mảng rơi lả tả, anh đang bắt đầu hiểu em. Nhưng ko phải em mê chơi, mà em chạy trốn , cũng như em vùi đầu vào cuộc tình này, để chắp vá cuộc tình trước đó mà thôi.
Adrienne cũng có 1 cuộc sống thường nhật, 3 đứa con ở tuổi vị thành niên cần lo lắng, công việc thủ thư bán thời gian nghe qua có vẻ nhàm chán, và trách nhiệm với người cha già bị tai biến khi mình là con một. Lâu lâu cô vẫn muốn mình thoát ra khỏi nó, khỏi 1 người phụ nữ đã ly hôn vì chồng ngoại tình và trách nhiệm với 3 đứa con ko gần gũi mẹ. Có phải như ns.QB nói (theo tác gia nào đó), ai cũng có 2 con người, 1 con người như thường ngày, và 1 con người muốn khác đi (con người trên mạng ảo chẳng hạn, con người mơ mộng huyễn tưởng bản thân chẳng hạn) Mình có khác đi hay không, phụ thuộc vào việc bàn cân mình đặt lên lợi-hại ra sao nếu mình thay đổi, và mình có quyết tâm hành động ra sao cho sự thay đổi mình muốn có ~ là mình đoán thế ~ vì nhiều lúc mình muốn bỏ mẹ hết mấy thứ này quá, nhưng rồi mình lại thấy nụ cười cơ học của mình trên cơ quan và thấy mình vật vã một mình trên giường trong phòng ngủ khi thấy mình như không sống cuộc đời của mình hay sao.
vì cái màu xanh, chiếc ghế và bó hoa này mà rước em này về ngâm 2 tháng trước khi giở ra
đã lười đọc cái gì liền mạch, chỉ là đọc những tin cứt (theo chữ của Bút chì)
chưa đọc hết nữa, nhưng mà cứ jot xuống đây vài dòng lác đác.
Paul đã sống trong khuôn khổ bao lâu, anh ta có cần suy nghĩ "mình-làm-những-điều-hàng-ngày-mình-phải-làm-để-làm-gì" đâu. Paul đã theo routine bao năm, lao đầu vào học, bỏ cả những buổi hẹn hò thứ 6 để chuẩn bị bài kiểm tra, luôn dẫn đầu lớp, chạy ít nhất 5 dặm mỗi buổi sáng, trong vài chục năm, lấy vợ sớm, thành đạt trong chuyên môn, 1 ngôi nhà lớn trang hoàng đẹp, vợ con ... nhưng vẫn muốn có gì khác đi trong cuộc sống. Paul dũng cảm, ở tuổi đó và có tất cả những thứ đó, anh đã từ bỏ rất nhanh, ly dị, bán nhà, nghỉ việc, chu du... Lúc ảnh đi vòng qua các phòng trong nhà lần cuối, làm mình nhớ cảm giác của ngày cuối cùng trong căn phòng 2706 bên Manila, mình đã ở đó 2 năm rưỡi, căn hộ duy nhất mình trú chân bên trời phi, chẳng có cảm xúc gì, khi đó mình hiểu, quyết định buông bỏ là chính xác rồi, đến lúc rồi.
người cha nói, cha muốn con chạy tới 1 cái gì đó, chứ không phải chạy khỏi cái gì đó (It's okay to run-just as long as you're running towards something and not away from something) như nói với mình ấy nhỉ, mình chạy trốn khỏi những khoảng thời gian 1 mình, vì mình chưa làm bạn được với bản thân (nhớ câu chôm chỉa trên fb: If you make friends with yourself you will never be alone.) K. nói, anh thấy với em, việc đi chơi như 1 thứ gì đó không thể thiếu, như oxy để thở, anh ko hiểu nổi. Sau này nếu em lập gia đình, thì em phải bớt ham chơi đi ... Từng mảng rơi lả tả, anh đang bắt đầu hiểu em. Nhưng ko phải em mê chơi, mà em chạy trốn , cũng như em vùi đầu vào cuộc tình này, để chắp vá cuộc tình trước đó mà thôi.
Adrienne cũng có 1 cuộc sống thường nhật, 3 đứa con ở tuổi vị thành niên cần lo lắng, công việc thủ thư bán thời gian nghe qua có vẻ nhàm chán, và trách nhiệm với người cha già bị tai biến khi mình là con một. Lâu lâu cô vẫn muốn mình thoát ra khỏi nó, khỏi 1 người phụ nữ đã ly hôn vì chồng ngoại tình và trách nhiệm với 3 đứa con ko gần gũi mẹ. Có phải như ns.QB nói (theo tác gia nào đó), ai cũng có 2 con người, 1 con người như thường ngày, và 1 con người muốn khác đi (con người trên mạng ảo chẳng hạn, con người mơ mộng huyễn tưởng bản thân chẳng hạn) Mình có khác đi hay không, phụ thuộc vào việc bàn cân mình đặt lên lợi-hại ra sao nếu mình thay đổi, và mình có quyết tâm hành động ra sao cho sự thay đổi mình muốn có ~ là mình đoán thế ~ vì nhiều lúc mình muốn bỏ mẹ hết mấy thứ này quá, nhưng rồi mình lại thấy nụ cười cơ học của mình trên cơ quan và thấy mình vật vã một mình trên giường trong phòng ngủ khi thấy mình như không sống cuộc đời của mình hay sao.
Thứ Ba, 4 tháng 12, 2012
đương thời
mẹ nói mấy người hải ngoại phản động quá, cứ chửi cộng sản tùm lum, sao họ không đưa ra đề xuất này nọ kia. Đất nước mình xuất phát điểm thấp, so với ngày sau chiến tranh là ngon quá rồi.
Nhưng mình thấy cái xã hội hiện tại như cái bong bóng xà phòng rỗng và mỏng manh,
cướp giật thì tràn lan và man rợ. Anh bee kể bạn anh ấy bị cướp 26tr mà còn bị chém nhiều nhát, sợ quá, cướp tiền thì thôi, còn phải giết người. Gần đây không chỉ một, mà còn nhiều vụ như thế. Động cơ không chỉ là tài sản, mà còn khát máu.
Tham nhũng, hối lộ và hạch sách thì hiển nhiên như đúng rồi.
Con người thì thiếu tình yêu đến đáng thương, không dám đứng ra bảo vệ niềm tin và những giá trị đạo đức cho là đúng, vì đã bị dằn mặt quá nhiều (gián tiếp hay trực tiếp)
Tự do đã trở thành 2 từ bị bóp méo định nghĩa, công dân mất đi khái niệm quyền lợi bản thân đáng lẽ được hưởng, facebook và blog bị chặn, phải dùng chương trình vượt tường lửa, cứ như đang làm chuyện gì sai trái, có những chuyện hiển nhiên ra đấy nhưng không nên bàn tới.
Ai nói câu này nhỉ, ở Vietnam, Công Lý chỉ là diễn viên hài
(trời ơi 1 đứa không bao giờ bàn chuyện chính trị xã hội như mình mà viết ra những chuyện này sao)
Nhưng mình thấy cái xã hội hiện tại như cái bong bóng xà phòng rỗng và mỏng manh,
cướp giật thì tràn lan và man rợ. Anh bee kể bạn anh ấy bị cướp 26tr mà còn bị chém nhiều nhát, sợ quá, cướp tiền thì thôi, còn phải giết người. Gần đây không chỉ một, mà còn nhiều vụ như thế. Động cơ không chỉ là tài sản, mà còn khát máu.
Tham nhũng, hối lộ và hạch sách thì hiển nhiên như đúng rồi.
Con người thì thiếu tình yêu đến đáng thương, không dám đứng ra bảo vệ niềm tin và những giá trị đạo đức cho là đúng, vì đã bị dằn mặt quá nhiều (gián tiếp hay trực tiếp)
Tự do đã trở thành 2 từ bị bóp méo định nghĩa, công dân mất đi khái niệm quyền lợi bản thân đáng lẽ được hưởng, facebook và blog bị chặn, phải dùng chương trình vượt tường lửa, cứ như đang làm chuyện gì sai trái, có những chuyện hiển nhiên ra đấy nhưng không nên bàn tới.
Ai nói câu này nhỉ, ở Vietnam, Công Lý chỉ là diễn viên hài
(trời ơi 1 đứa không bao giờ bàn chuyện chính trị xã hội như mình mà viết ra những chuyện này sao)
Thứ Bảy, 1 tháng 12, 2012
Tháng 12
Tháng 12 zzz thèm lang thang đâu đó đến nỗi sẵn sàng gia nhập bất cứ hội du hành nào ko quen biết, chỉ cần bứt ra khỏi cái không khí thường ngày và cười nói vu vơ.
Tháng 12 zzz cái hẹn KL cùng cái đám mà khi đi chung mình như được bước ra khỏi tủ quần áo (nhưng ko liên quan đến vấn đề giới tính haha) đã ko thể thực hiện, thay vào đó là chuyến đi đến xứ samurai ko mong đợi mà cũng chẳng thấy bản thân hào hứng chút nào.
Tháng 12 zzz chỉ mong tâm bình yên vì hành động lặp lại hàng ngày của 1 người cứ làm cho trái tim mình như bị xắt miếng (ko liên quan đến tình yêu trưa gứa)
Mình phải cố gắng làm việc nhiều hơn, dành thời gian cho quiet time, bỏ qua 1 số điều đừng để tâm tới nữa.
Sống là sống thôi nhỉ, mình nuông chiều cảm giác có thái quá không???
Tháng 12 zzz cái hẹn KL cùng cái đám mà khi đi chung mình như được bước ra khỏi tủ quần áo (nhưng ko liên quan đến vấn đề giới tính haha) đã ko thể thực hiện, thay vào đó là chuyến đi đến xứ samurai ko mong đợi mà cũng chẳng thấy bản thân hào hứng chút nào.
Tháng 12 zzz chỉ mong tâm bình yên vì hành động lặp lại hàng ngày của 1 người cứ làm cho trái tim mình như bị xắt miếng (ko liên quan đến tình yêu trưa gứa)
Mình phải cố gắng làm việc nhiều hơn, dành thời gian cho quiet time, bỏ qua 1 số điều đừng để tâm tới nữa.
Sống là sống thôi nhỉ, mình nuông chiều cảm giác có thái quá không???
Thứ Tư, 28 tháng 11, 2012
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)






























