Hiển thị các bài đăng có nhãn ngày off. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ngày off. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 12 tháng 7, 2011

12.07.11

Sốt, đau họng và ho. Tự uống kháng sinh và ngậm nước muối trước khi đi khám (cho) bác sĩ ngày mơi. Nhớ mẹ có lần nói với ba "chính mình phải chăm sóc sức khỏe bản thân chứ không ai lo cho mình đâu". Lúc đó nghĩ trong đầu úi trời có mẹ đó mần chi, không lo cho ba mà để ba tự chăm sóc bản thân. Ba thì cái gì cũng có mẹ lo cho mừ. Còn mình hiện tại không có ai lo cho, nên đang  làm mọi cách để không đổ bịnh.

Nhớ anh akeen2k lúc lâu ơi là lâu có hỏi em có biết bài Đời Đá Vàng hông, em nói em hông biết. Anh nói, ừ, ta lần mò leo mãi không qua được vách sầucó 1 đời khóc than mới hiểu đời đá vàng đó em. Lúc đó hổng hiểu chi mô, chỉ thấy anh chắc đôi khi cũng thấy nặng nặng với với 1 gia đình trẻ vợ chồng sinh 1 đứa con bên Úc rồi lại dắt díu nhau settle down ở mảnh đất quê hương còn chưa phát triển.

Đọc "nỗi cô đơn của các số nguyên tố", mới thấy không chỉ người lớn mới biết cô đơn, con nít cũng biết đến cảm giác lạc loài, chỉ là cảm giác đó trúng đứa này hay đứa khác.

Thứ Hai, 27 tháng 6, 2011

connection

sự buông bỏ, rõ là không dễ dàng gì, tiền bạc, thân phận, hào nhoáng, trọng vọng...don't cling to things

connection (hay déjà vu???), có nhiều người tự nhiên thấy có mối thân tình
có nhiều nơi thấy tưởng như mình từng bước chân qua...

thấy sao ta gần gũi lạ khi nghe con bạn spark qua sau khi đọc xong blog của 1 người không quen ghi lại những nơi đã đi qua: trời ơi tao chịu không nổi, tao muốn đi! ừ tao cũng vậy, nhiều khi tao cũng muốn phất áo bỏ hết để sống cuộc đời tiêu dao, nhưng mà...có dễ vậy không. Ơ hay, thế nào là buông bỏ???

chuyến bus đêm, trên con đường vòng đối diện RCBC sẽ có 1 chỗ lõm, chiếc xe sẽ chao đi nghiêng thật mạnh. Mình thân quen với thành phố này đến vậy rồi sao?

Chủ Nhật, 31 tháng 10, 2010

Lan man (16)

(lâu rồi không thấy cảnh này, copy từ http://www.webthuky.com/forum/forum_posts.asp?TID=53)

Dạo này ghiền đọc blog, blog nào đúng gu là mê mẩn coi cho bằng hết. Càng đặc biệt thích thú hơn nếu tìm ra blog của 1 người quen thương mến. Biết họ ngoài đời và xem suy nghĩ của họ trên màn hình vi tính, thấy thương bạn mình hơn. Thì học cách yêu thương mà (mới tìm ra nhà em này)

Hồi nãy đi chợ Gudalalupe, thấy 1 bé gái 5 tuổi tóc uốn lăn quăn, nhớ hồi nhỏ. Mẹ cũng uốn xù đơ cho bé Vy tròn quay chắc lẳn. Sáng nào cũng lật đật chải mái đầu rối bù tóc uốn cho kịp giờ học giờ làm. Rồi ba hay mẹ chở tới trường Phú Thủy mua gói xôi dò (xôi vò) rồi vô lớp. Tan trường thấy con nhóc đi ra tay chân lấm lem mực Quế Lâm. Quay qua quay lại giờ mẹ đã hỏi con gái chừng nào lấy chồng. Có lúc thấy thời gian như 1 cái khoát tay!

Nghĩ lan man là sao tiếng Bắc lại được coi như chuẩn (cái gì là chuẩn và chuẩn theo tiêu chuẩn nào). Vì Hà Nội là thủ đô? thì Sài Gòn cũng từng là thủ đô vậy. Vì trên văn bản viết là như vậy? chữ viết là con người tạo ra và chính tả cũng là do con người tạo ra, nếu mình coi nó đúng thì nó đúng thôi. Vì giọng bắc khác giọng nam? thì mình viết theo giọng nam, sao đọc là xôi dò, mà phải viết thành xôi Vò?

Hè hè, là dì rạo gằn đăy tụy mìn đan kó chò viếc dà nóy xai lổi trính tã đó mà.

Chớ thiệt ra ngôn ngữ của 1 quốc gia/ dân tộc cũng cần cho nhất quán. Chỉ là tui không thích lấy cái này ra làm chuẩn của cái kia thôi.

Thứ Hai, 25 tháng 10, 2010

Lan man (15)

Nhỏ kể những ngày cuối cùng của ngoại, rồi khóc ra cửa sổ đứng khóc 1 mình. Mấy đứa bạn không ai lại gần an ủi hay vỗ về, thôi để nó khóc đi! Cuộc sống mà, come and go! Càng lớn, tụi nó càng thấy cái chết không là điều gì xa lạ nữa. Ngoại ra đi bình yên!

Cuối năm ngoái, thấy mọi người trên FB lăng xăng háo hức chào đón Tết ta. Nó vẫn lặng lẽ đi về với công việc thường ngày. Từ đó ít ló mặt lên FB. Gọi là "hội chứng tết xa nhà". Tới giờ, nhờ bạn này mới biết, còn 1 lý do tiềm ẩn nữa, là ở bển có quá nhiều "cái tui" (ego). (hehe, lộ nguyên hình 1 con nhỏ yếu bóng vía rồi nghen cưng)

Sắm cái áo mới màu xanh dương mạnh mẽ với dòng chữ: Love all - trust a few - and do wrong to none.
Bữa nay tự nhiên nhớ chận Nghi.
Tối, đi ăn quán Hường Quốc, lang thang uống Starbucks, nhí nhố cười vui, thấy mọi thứ nhẹ nhàng hơ. Ngày mai là 1 tuần mới, rồi lại làm làm làm, rồi tối cuối tuần sau chơi vậy nữa nghen.
Lâu lâu cho 1 tấm có mình vô cho thấy personal image chớ hẻn.

Thứ Hai, 11 tháng 10, 2010

Phương

They 're sisters? - You're not the only one with a complicated family
Câu này đuợc tui rephrase lại là "Everyone has their own problems" Ờ ai cũng có vấn đề của riêng mình hết, chỉ là how to take it and how to deal with it thôi.
Your mom loves you, she just does not have the best way of showing it but trust me, she really loves you. Từng nói với Phương 1 câu gần như y chang câu Savannah nói với Marti (from Hellcats). Ba mẹ mày thương mày, và đã làm những gì ba mẹ mày cho là tốt nhất, chỉ là không theo cách mày muốn, chỉ là theo hệ quy chiếu của ba mẹ mày (vốn khác với của mày), trong căn gác trống (cho giống UHP) bên Gò Vấp giữa đêm khuya lắc khuya lơ hơn 1 năm trước, trong 1 cuộc điện thoại hơn 1 tiếng đồng hồ, lúc trong người đầy tràn lý tưởng về 1 thế giới đại đồng (hay đầy Iofc spirit) còn Phương đang bối rối với con đường phía trước (và mày sẽ còn như thế vì lỡ mang số kiếp lạc loài)

Nhắc Phương , hôm qua có 1 cuộc chat với nhóc này khá là khó hiểu, từ câu status man dại của bản "got drunk and want to have a wild sex"
The principles of lust are easy to understand. Do what you feel and feel until the end. The principles of lust are burned in your mind. Do what you want. Do it until you find love.
Đó, ku này nói cao siêu bốc lửa vậy đó, ẻm là 1 trong những đứa bạn hiếm hoi tui có thể chia sẻ những suy nghĩ lạ lẫm, khó hiểu và lan man với. Và cũng là 1 trong những đứa bạn hiếm hoi đôi khi nói toàn chuyện bất thường. Không.dễ.có.

Đang hay nghe bài này nè

Phụ chú: Phương được nhắc tới là Phương đệp chai (kết quả sau 1 dụ thương lượng để anh chàng cho phép rinh vô bài)
Tự nhiên "quánh đờ", có bao giờ Trúc từng nghĩ How is it if I die young?
(Bury me in satin
Lay me down on a, bed of roses
Sink me in the river, at dawn
Send me away with the words of a love song)
đã tới vòng luân hồi nào rồi, vậy Trúc?
Sẽ raise a little hell of my own.
(gõ xong tự tick vào 'Quánh giá' ô 'Không hiểu' lun)

Thứ Năm, 7 tháng 10, 2010

Lan man (14)

(hay bài lan man thứ 13 nhưng mang số 14)

Hôm nay coi Passport to love (quởn ghia, coi hết tập phin), nhớ cảnh chàng chở nàng trên đường phố Sài Gòn với 1 chiếc mũ bảo hiểm vàng. Ờ, mình cũng từng có 1 cái mũ bảo hiểm màu vàng nắng vẫn thường đội đi đi về về tới sở làm-phòng trọ, cũng từng cầm lái rao rảo qua những con đường đầy xe máy, cũng từng cũng từng...Coi không vì nội dung, mà thấy lại nhiều cảnh Sài Gòn quá, cầu Ông Lãnh qua quận 4, mấy con hẻm đầy hàng quán, đại lộ bên PMH...tui thuộc về nơi nao???

Đu theo blog này đã mấy năm nay (thiệt ra nó là 1 website), lần đầu đọc bị "choáng", mình đã nói chuyện với con người này? bên trong 1 con người hơn mình 2 tuổi có thể chứa 1 lượng suy tưởng này? rồi đọc tiếp. rồi đọc lại. rồi đọc tiếp, sao trả lời được hết câu hỏi mình hay suy nghĩ dị? mà sao viết dễ hiểu dị? mà sao viết có lý quá dị? sao viết hay dị, thơ dị? (dị là tiếng Phan Rang hay dùng cho "zậy") Chỉ muốn hiện ra trước mặt bản nói 2 tiếng cảm ơn. rồi biến mất, chứ biết nói gì nữa bây giờ, những gì muốn biết nằm hết trong bài viết rồi.
Chời ơi, sao gặp để chỉ nói tiếng cảm ơn đây ta (gặp thì dễ rồi, tháng 11 mình dìa nè) nhưng mà gặp chỉ để nói tiếng cảm ơn thì hơi dô diên nghen.

(thở dài 1 cái) đọc tin lũ lụt của đồng bào ngoài Trung, mà rớt nước mắt, thương họ quá, họ là đồng bào mình đó. Rồi tin miền Bắc xúng xính áo hoa mừng đại lễ, cổng chào. pháo hoa, kỉ lục 1000. ui, họ cũng là đồng bào mình đó! rồi còn gì nữa Hà Nội ơi!

Google blog tui thì kết quả đầu tiên là ra blog chị (tại chị có 1 entry chỉ đít danh tên blog tui). Đọc rồi thấy thương chị quá, thì ra ai cũng muốn hướng mình tới cái chân-thiện-mỹ (mà tui thấy struggle hướng tới cái thiện của chị mỗi ngày mỗi ngày), thì ra trong mỗi người là cả 1 thế giới (lại phải cảm ơn blog again) mà nếu không trải lòng, thì mọi người không biết tới, cố yêu người mà sống, lâu rồi đời mình cũng qua, hen chị.

Trong clip Wind of change (của băng Những con bò cạp) trên You tube, thấp thoáng hình ảnh bộ đội cộng sản (không biết Việt Nam hay Trung Quốc) qua nhiều cuộc chiến. Nè, tui nói cho mấy người biết, người Việt tụi tui là yêu hòa bình ghét chiến tranh nhen (cũng như yêu màu tím thích du lịch, yêu thủy chung và ghét rả rối). Sao xách tụi tui vô đó tùy tiện vậy chớ.

À, hình ảnh anh này cầm đàn say sưa Peace Train làm nghiêng ngả lòng em (anh này cũng là sờ ti, để phân biệt sờ ti lớn và sờ ti nhỏ bạn em thì ảnh sẽ là sờ ti mèo)

Chủ Nhật, 3 tháng 10, 2010

China Town

(mà không có gì về China Town)

Trên LRT đến phố Tàu, nếu nó là An Mi? Cuộc sống trên những chuyến tàu không cần đích đến. Chỉ là người lạ, không ai biết, không ai quan tâm, không ai hỏi từ đâu đến, sẽ đi đến đâu, làm gì. Cần 1 quyển sổ, viết gì không biết nhưng nhất quyết phải có bằng được 1 quyển sổ, dù có phải mua nó với 100 quan Thụy Sĩ. Hay là An Mi chỉ cần 1 nơi chia sẻ, chỉ nghe thôi! (từ Và khi tro bụi)
Giáo đường phố Tàu ngay khu chợ. Thánh ca cứ ca, mấy con cá khô cứ giương mắt nhìn; lao xao lao xao. Chúa đã bỏ loài người, Phật cũng bỏ loài người, này em xin cứ phụ người...bài hymn vẫn vang vang, người trần vẫn qua lại, nhếch nhác, vất vưởng (hay là bóng ma). Đã ít nhất 1 lần nó trả chúa cho anh!
Cũng phân định với thế giới trong nó và thế giới ngoài nó với 1 đường viền (như biểu tượng đầu người trong outlook). Trong nó, là suy tư về nhân loại (mà nếu nói với mọi người là tao thấy như vầy, như vầy thì mọi người ắt nhìn nó như 1 kẻ weird). Ngoài nó, là những trò đùa tếu táo, dô diên, hình thể (mà nhờ đó thấy gần mọi người hơn bao giờ hết và yêu mọi người hơn bao giờ hết)
À, tình hình là bữa giờ nghe quài bài này (âm nhạc luôn làm nó phấn khích hay về với đỉnh điểm nẫu buồn)

P.S: Lớn, nghĩa là bạn phải tự chịu trách nhiệm cho cuộc sống của bạn và những thứ liên quan đến bạn.

Thứ Bảy, 11 tháng 9, 2010

Lan man (6)

(tranh Stuart Davis)
Ăn hủ mắm ruốc mẹ làm, giống như ăn cả 1 trời tình thương của mẹ (so sánh tình cảm của mẹ với mắm ruốc nghe có trần trụi bốc mùi không ta, nhưng mà tui cảm thấy vậy thiệt đó). Thương cái buổi chiều 2 chị em tui đi chơi mẹ ở nhà làm 1 chảo mắm ruốc thịt cho ngày mai con mang đi , nấu mà phải đem ra đằng sau vì sợ bốc mùi cả nhà. Rồi 2 đứa con ngồi vô tư ăn ăn ăn, sao cái gì mẹ nấu tui cũng thấy ngon.
Lúc nào cũng tự nói với ta nhớ Open đón nhận cái mới, lúc nào cũng tự dặn mình tự dạy mình tự nhắc mình mà sao thấy khoản này còn kém vậy ta?
Viết nhật kí làm tui nhìn mọi thứ được sáng rõ hơn.
Khi người ta mến ai (cho dù chưa biết về người đó nhiều) thì thấy thiệt thoải mái khi trò chuyện. Cái này nhiều khi cũng làm mình "quánh đờ", cái mến mến đó cảm tính quá trời! Mến mà chả biết tại sao! Cũng như có những người khi ở gần cứ ngại ngại e dè sợ sợ, dù người ta đâu đã làm gì mình, đọc được 1 bài thiệt hay giải thích chiện ấy này trên blog TOU.
Hihihi (ở 1 mình thích thì cười sảng chơi)

Chủ Nhật, 18 tháng 7, 2010

Linh Tinh Lang Tang Lung Tung



- Sao ở nước ngoài thì muốn vế nước mà khi đã ở trong nước thì lại muốn ra nước ngoài?
- Tất cả mọi người (có tui) trôi vào guồng quay cuộc sống, tranh giành ganh đua, yêu ghét, sĩ diện,.. để làm gì? Cái gì là lâu dài và cái gì là phù phiếm?
- Có cần hi vọng không? Có cần thăng tiến không? Có cần buồn không? Có cần cô đơn? Có cần nhớ nhà? Có cần nhớ ai? Có cần quẫy đạp thoát ra khỏi Comfort Zone?
- Thà làm giọt mưa vỡ trên tượng đá. Thà làm hạt mưa khô trên tượng đá. Thà làm hạt mưa đến ôm tượng đá. Có còn hơn không có còn hơn không.
- Sao biết là phim Hàn nội dung cứ gần gần như nhau, mà vẫn thích coi ?Hì hì...
- Sao mua nhiều thì nhiều hơn mua ít? Sao nhiều người thì đông hơn ít người? :-)
- Sao không yêu thương bản thân mình hơn hết thảy?
- Nhăng nhố à, nhăng nhố ơi, nhăng nhố đi chơi với ta 1 chiều, hôm nay ta cô đơn lắm đấy...