Hiển thị các bài đăng có nhãn nhà.... Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nhà.... Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 8 tháng 8, 2010

Cậu

Trong miên man nhớ nhà, nhớ Phan Rang của con sẽ là nhớ ba, mẹ, bé My và cậu.
Cậu là 1 phần tuổi thơ con, 1 phần tuổi hoa niên và là mảnh ghép của kỉ niệm 1 gia đình hạnh phúc trong hình ảnh con hằng giữ cho mình những tháng ngày tha hương.
Khi con buồn, khi con tự hỏi cái đích của cuộc hiện sinh (chữ của bác Sara), khi con thấy cô đơn trên đất người, con tự nhủ, còn phải sống cho những người thương yêu mình chứ, là ba,mẹ, bé My và cậu.
Có lúc thấy cậu cho con nhiều quá, biết khi nào mới return được cho cậu điều gì. Đó có phải điều mà người ta gọi là, nước mắt chảy xuôi???
Nhiều lần con tự nói, mẹ thương cậu, rồi cậu thương con, vậy thì con sẽ thương con cậu, con chờ...

Thứ Hai, 2 tháng 8, 2010

Ba.

Ba tui hiền lắm, hiền khô. Hiền tới nỗi trong nhà không phải ba tui là người răn con, mà là mẹ tui.
Mỗi lần ba đánh đòn, ba sai tui "đi lấy cây đũa cho ba". Đó, ba tui chỉ dám đánh tui bằng cây đũa.
Vậy mà mỗi lần tui nhái giọng xứ nẫu chọc ba tui, ba tui hay hù "bắt chước ba đánh chết bây giờ"
Ba tui xuất thân từ gia đình nông dân, 1 làng quê nghèo của Bình Định, cũng nhờ đó, sao tui yêu giọng nói và con người xứ nẫu quá chừng.
Ba tui không đẹp trai, nhưng cao ráo và khỏe mạnh.
Ba tui có nụ cười thiệt là hiền.
Hồi đó, cái thời bao cấp khó khăn, ba tui mượn tiền mấy chú cơ quan, giả bộ nói hết tiền hút thuốc lá, mà thiệt ra là hết tiền mua sữa cho tui.
Hồi đó, ba tui, 1 công chức nhà nước đã tốt nghiệp đại học, phải đi mót gạo trong nhà máy xay lúa để có thêm phần lương thực cho cái khẩu phần ít ỏi dành cho nhân viên. Mải mê, ba tui bị nhốt trong cái phòng chứa may xay đó lúc nào không biết. Tối đó ba đã nghĩ gì hả ba?
Hồi đó, ba tui mặc nguyên bộ vest, chở mẹ tui ngồi sau tui ngồi trước, đạp xe dạo quanh phố phường Phan Thiết.
Hồi đó, có lần tui ham chơi, buồn ngủ không viết bài kịp, ba viết bài tập chữ a chữ ă giùm tui. Hôm sau đi học về tui khóc bắt đền ba, bình thường con viết cô Lập cho 7, 8 điểm, bữa nay ba viết giùm được có 5 điểm à. Ba cười, tại ba sợ viết đẹp cô biết của ba viết giùm.
Hồi đó, mỗi lần ba đi làm về, tui chạy ào ra trước cửa, hun lên trán, lên 2 má, lên mũi, lên cằm ba. Cảm giác những sợi râu cứng của ba cạ lên lớp da mặt non tơ, rồi la ba "ba đi cạo râu đi, râu ba cứng ngắc làm con hun đau quá à", cảm giác thần tiên đó, tui còn nhớ tới chừ.
Ba đi đâu cũng mua quà về cho con, mặc dù lần nào cũng bị mẹ la ba không biết mua đồ.
Dạo này con nghe mẹ với My nói ba hay nhậu. Con lo lo, ba còn lái xe. Đi từ từ thôi, nhen ba.

Thứ Bảy, 10 tháng 7, 2010

Em tui.

0 tuổi. Mẹ hỏi đặt tên em Tường Vy hay Trà My. Tui đòi, Trà My đi mẹ, nhà 1 đứa tên Vy thôi. Tui sợ em dành mất tên tui.
1 tuổi, tui ru em tui ngủ bằng cách nghe tui đọc sách giáo khoa.
2 tuổi, em tui khóc suốt đêm vì thương anh chàng võ sĩ bị knock out trên phim.
3 tuổi, em tui tiễn tui đi học và không nhớ đường về, cứ đứng đó ngơ ngác khóc.
4 tuổi, em tui ở chung với mẹ trong kí túc xá đại học, má phúng phính và hát Hoa Pơ Lang thiệt hay.
5 tuổi, em tui buộc "được" cho đi học lớp 1, ngày thi làm bài không được, ngồi khóc trong phòng thi. Nước mắt là nỗi lo sợ hay sự tủi thân của 1 con bé không sống cùng ba mẹ của 2 năm tuổi thơ. Tui về thấy vết nước mắt khô trên má nó mà vô tâm không hỏi. Lòng tự trọng của nhóc tì 5 tuổi cũng không cho phép nó kể ra.
6 tuổi, cuối tuần nào em tui cũng ngồi trên lầu nhà ông bà ngoại, chống cằm nhìn về phía núi, phía con đường đất đỏ lô nhô đá trông bóng dáng ba tui cỡi chiếc Dream tím lên thăm con
7 tuổi, em tui khoe cả xóm tui đã mặc áo lá.
........
15 tuổi, em tui mặc áo dài đi học, tui ngỡ ngàng, em mình lớn.
16 tuổi, em tui thức học bài tới 1 giờ, sáng 6 giờ 30 dậy đi học thể dục thẩm mỹ, tui khâm phục, em mình giỏi.
17 tuổi, ngày tui đi Ấn Độ, nó viết blog, biết chị đi rồi về, mà thấy lòng sao sao... nó là người chuẩn bị hành lý cho tui, tui xúc động, em tui thương tui.
18 tuổi, em tui 1 mình vô Sài Gòn đi thi, không cần ba mẹ, không có nhỏ chị vô tâm....tui tin, em tui làm nên chuyện.
Thôi kết bài, tui có nhỏ em bá cháy!